Tô Bình cười gượng hai tiếng, đưa mắt ra hiệu cho họ mau rút lui.
Đợi đến khi tất cả đã rời đi, con hẻm lập tức trở nên trống trải hơn nhiều.
Nhưng mà... tại sao nhóc biến thái vẫn chưa đứng dậy, chẳng lẽ lúc nãy bị thương thật rồi?
Trong lòng Tô Bình lấn cấn, quyết định giả vờ không biết gì.
Vì vậy cô bước đến gần, đưa tay ra trước mặt Tống Kỳ: “Bạn học, cậu không sao chứ?”
Tống Kỳ cúi đầu, cô không nhìn rõ biểu cảm của anh.
Ngay lúc cô cảm thấy khó xử định rút tay lại thì bàn tay xương khớp rõ ràng của Tống Kỳ đã đặt vào lòng bàn tay cô, rồi bất ngờ siết mạnh một cái, Tô Bình mất đà ngã nhào vào người anh.
Cằm cô đập trúng xương quai xanh của cậu thiếu niên, đau đến mức nước mắt trào ra ngay lập tức.
Tô Bình cảm thấy vạt áo mình bị ai đó vạch lên nhẹ nhàng, cô định lùi lại một chút, nhưng eo lập tức bị cánh tay thon dài bên hông giữ chặt, không thể cử động.
Nhưng cô lập tức không dám động đậy nữa, vì cô nhìn thấy trong tay Tống Kỳ là một con dao găm sáng loáng, đang kề sát vào eo cô.
Anh... anh... anh vậy mà lại mang theo dao bên người!
“Đàn chị, tự biên tự diễn như vậy có vui không?”
Hơi thở nóng ấm phả vào tai, Tô Bình nổi hết da gà, nhóc biến thái này không định giả vờ nữa rồi.
[Nhóc Hồ Lô, giá trị hắc hóa của nhóc biến thái không tăng nữa chứ?]
[... Không có.] Hệ thống hình như đã chấp nhận cách gọi này, nghe như bất lực lắm.
Không tăng thì tốt.
Tô Bình ngẩng mặt lên, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, đôi mắt ngập nước, thế mà vẫn ngẩng đầu lên 45° đầy bướng bỉnh, nhất quyết không để giọt nước mắt kia rơi xuống.
"Bạn học, cậu làm tôi đau đấy."
Tống Kỳ mặt không cảm xúc, kéo vạt áo cao hơn, chuôi dao cứ thế khẽ cọ lên eo cô theo từng nhịp.
Quả nhiên trong mắt nhóc biến thái chỉ có chị gái anh, còn người khác sống chết thế nào cũng chẳng quan tâm.
Tô Bình dứt khoát cắn răng thú nhận: "Phải, đúng là tôi gọi người tới. Nhưng mà..."
Cô nói đến đây, mắt lại đỏ hoe, như thể có điều gì đó khó nói thành lời.
"Nhưng mà sao?"
"Tôi làm vậy... Tất cả là vì tôi thích cậu!"
"..."
[Ký chủ...]
Không chỉ Tống Kỳ im lặng, đến cả nhóc Hồ Lô cũng không chịu nổi nữa, buột miệng lên tiếng.
"Ồ, thích tôi nên mới thuê người đến đánh gãy tay chân tôi hả?"
Chẳng phải tay chân vẫn chưa gãy đấy sao?
Thật ra Tô Bình rất muốn phản bác lại một câu như vậy, nhưng lại sợ bị đâm cho một nhát vào hông.
"Vẫn chưa muốn nói thật à?"
Tống Kỳ siết chặt tay đang ôm eo cô, Tô Bình cảm thấy eo mình sắp bị bóp gãy, nước mắt không kìm được mà trào ra.
Lần này là đau thật.
"Tại cậu không biết điều chứ sao! Tôi đã theo đuổi cậu như vậy mà cậu dám lơ tôi, hôm đó để tôi chờ một mình trong rạp chiếu phim suốt ba tiếng đồng hồ!"
Câu trả lời này hình như cũng vừa lòng anh, anh thu dao găm lại, rồi chớp mắt một cái, khôi phục vẻ lạnh lùng vô hại như thường lệ.
"Phải rồi, nếu lần sau mà còn dám làm mấy chuyện ngốc nghếch như vậy nữa..."
Nói xong, ánh mắt anh dừng lại trên đôi chân trắng nõn lộ ra ngoài của cô, khẽ mỉm cười.
Tô Bình hoảng hốt ôm lấy chân, mặt mũi tái mét rúc mặt vào giữa hai đầu gối, cả người run rẩy.
[Ký chủ, hết cảnh rồi, người đi rồi.]
Tô Bình ngẩng đầu nhìn quanh một vòng, xác nhận Tống Kỳ thật sự đã đi, liền phủi phủi tay, từ dưới đất bật dậy, nụ cười trên môi càng lúc càng tươi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – KIM CƯƠNG NGẬP TRÀN! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
👉 Chi tiết tại đây! LINK
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)