Tô Bình vừa nhíu mày bước ra khỏi cổng trường, đến khi hoàn hồn lại thì đã vô thức đi đến một con phố xa lạ.
Đây là đâu?
Cô chớp mắt nhìn quanh, khu vực này khá vắng người. Nghĩ đến an toàn của bản thân, hay là cô nêngọi cho chú Phùng thì hơn.
Ai mà ngờ vừa lấy điện thoại ra, phía sau bức tường trước mặt bỗng vang lên một tiếng rên rỉ.
Nghe thấy lời nhắc của nhóc Hồ Lô, thân người Tô Bình hơi khựng lại.
Lời sỉ nhục sau bức tường kia thô tục đến khó nghe, Tô Bình siết chặt điện thoại, chậm rãi bước về phía đó.
“Gì đây, mày còn không vui à?”
Tô Bình ló đầu ra đúng lúc nhìn thấy một tên con trai cầm đầu mặc đồng phục học sinh một cách lôi thôi, đầu nhuộm đỏ rực, rõ ràng là kiểu học sinh hư hỏng.
Mà tay cậu ta đang túm lấy cổ áo của Tống Kỳ, nắm đấm giơ sẵn lên trước mặt.
“Một, hai, ba...” Tô Bình đếm qua một lượt, vây quanh Tống Kỳ có khoảng bảy tám người, tóc đủ màu sắc, gương mặt hầm hầm dữ tợn.
Ngay lúc cô đang do dự có nên bước ra hay không thì Tống Kỳ bất ngờ ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người liền chạm nhau.
Ờm... có chút ngượng ngùng?
Thấy Tô Bình lấp ló phía bên kia đầy khả nghi, Tống Kỳ sững lại trong giây lát, rồi cụp mắt xuống cười nhạt một tiếng.
“Thả cậu ấy ra, có gì thì nhắm vào tôi này!”
Tiếng hét vang dội, khí thế mười phần.
Tô Bình vừa dứt lời nhìn sang, liền chạm ngay vào ánh mắt của Tống Kỳ, chỉ thấy anh khẽ mấp máy môi.
Đồ ngốc.
Nhưng nhìn kỹ lại thì lại chỉ thấy Tống Kỳ đang cúi đầu thấp, dường như từ đầu đến cuối chưa từng ngẩng lên.
Tên tóc đỏ ném Tống Kỳ vào góc tường, sau đó quay đầu bước tới, đánh giá cô từ trên xuống dưới, mỉa mai nói: “Em gái, em là ai thế? Tránh ra bên kia đi, việc không liên quan thì đừng xen vào.”
Mặc dù nói vậy nhưng cậu ta lại cứ nháy mắt liên tục với cô.
Tô Bình bị hành động này làm cho bối rối, không phải chứ ông anh, mí mắt anh bị co giật à?
Tống Kỳ tựa lưng vào tường, ngón tay nhẹ nhàng xoa lên mặt ngoài ba lô trước ngực, có thể dễ dàng chạm vào được cán dao găm giấu bên trong.
Tên tóc xanh bên cạnh cũng ghé sát lại, thấp giọng hỏi: “Chuyện gì vậy? Không phải cậu nói cho chúng tôi dạy dỗ thằng nhãi này một trận sao?”
“Tôi...”
Cô nhớ ra rồi!
Vì một trận đấu giao lưu tân sinh viên, nguyên chủ hiếm hoi phát hiện ngoài Hứa Dịch Thầm thì vẫn còn người khác đánh bóng rổ trông cũng cực ngầu, cộng thêm khoảng thời gian đó Hứa Dịch Thầm và Tống Nhất Phỉ ngày càng thân thiết nên cô ta liền tức giận, đeo bám một đàn em vừa nhập học suốt một tháng. Tiếc là đàn em cũng chẳng mấy quan tâm cô ta, khiến đám bạn chê cười không ít.
Vì thế nguyên chủ ôm hận trong lòng, ăn không được thì phá cho hôi, liên hệ với một đám côn đồ bên ngoài trường, định đánh gãy chân đàn em.
Mà đàn em kia lại chính là Tống Kỳ.
Tội lỗi chồng chất!
Trong lòng Tô Bình bỗng lạnh toát, khóe mắt liếc sang ánh mắt lạnh lẽo của Tống Kỳ nơi góc tường, anh không nghe thấy đấy chứ?
[Giá trị hắc hóa của nhân vật mục tiêu công lược Tống Kỳ gia tăng 2%, hiện giờ tổng giá trị hắc hóa là 60%.]
Quả nhiên giây tiếp theo, giọng nói vô cảm của nhóc Hồ Lô đã vang lên.
“Ha ha, hiểu lầm thôi, tất cả chỉ là hiểu lầm, sao tôi có thể sai người đánh cậu ấy được? Nhất định là cậu nghe nhầm rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)