Thôn Kê Cửu đã hơn mười năm nay không có ai đỗ đạt tú tài, Phí Liêm tuổi đời còn chưa đến mức nhược quán đã thi trúng, ngay cả Trưởng thôn cũng đích thân tới khen ngợi một phen, nhất thời Phí gia có thể nói là phong quang vô hạn.
Ban đầu Phí nương tử định bụng sẽ bày tiệc linh đình, người trong thôn ai nấy đều âm thầm chuẩn bị để đi ăn cỗ. Nào ngờ kết quả Phí gia chỉ mời mấy hộ giàu có trong thôn và họ hàng thân thích, tuyệt nhiên không để người khác đến góp vui, ngay cả Hứa gia cũng chẳng nhận được lấy một tờ thiếp mời.
Chuyện này khiến Hứa Thiều Xuân và Lưu Hương Lan tức đến phát nghẹn: "Phí gia kia là có ý gì chứ! Giờ thi đỗ tú tài rồi nên coi khinh người khác chắc? Trước đây thì lời hay ý đẹp, vừa mới trúng tú tài một cái đã lật lọng ngay được, đúng là làm người ta lạnh lòng mà!"
Lưu Hương Lan ở giữa sân chửi như tát nước vào mặt. Hứa Thiều Xuân nghe mẹ nàng ta mắng càng lúc càng khó nghe, trong lòng cũng chẳng dễ chịu gì. Nếu việc hôn nhân với Phí gia không thành, nàng ta buộc phải chọn nhà khác. Thế nhưng trong thôn này đào đâu ra vị tú tài thứ hai cho nàng ta chọn nữa? Họa chăng chỉ còn lão tú tài đã già khú, cháu trai người ta cũng đã lớn bằng nàng ta rồi.
Trong lòng nàng ta sốt ruột, nhưng vẫn tìm lời giúp Phí gia chống chế: "Có lẽ là do chúng ta chưa làm lễ dạm hỏi chính thức. Phen này nếu trực tiếp gọi chúng ta qua ăn cơm, chẳng phải là nói cho cả thôn biết hai nhà đã định thân rồi sao?"
Lưu Hương Lan trợn trừng mắt: "Mượn dịp làm tiệc để cho người trong thôn biết chẳng phải là vẹn cả đôi đường hay sao? Ta thấy nhà họ Phí kia rõ là muốn đổi ý rồi, thật đúng là phường chẳng ra gì!"
"Nương, lời cũng không thể nói như vậy. Dù sao Phí lang cũng đã trúng tú tài, so với trước kia tự nhiên là vị thế cao hơn hẳn một bậc."
Hứa Hòa từ bên ngoài trở về liền thấy hai mẹ con nhà nọ đang trút giận. Cậu chẳng cần hỏi cũng biết là vì chuyện của Phí gia. Nói thật lòng, cậu cũng không rõ Phí Liêm có còn đến nhà cầu hôn nữa hay không, nhưng dù có đến hay không thì cũng chẳng liên quan gì đến cậu. Vừa qua tháng ba, thời gian trôi nhanh như thoi đưa, chỉ còn chưa đầy mười ngày nữa là tới ngày cậu thành thân.
Xấp vải đỏ mua từ trên thành về đến tận bây giờ mới cắt ra. Nếu không gấp rút làm cho xong, e là đến ngày xuất giá cũng chẳng có hỷ phục mà mặc. Nếu không phải vì đang vụ mùa, việc đồng áng trong nhà đều do một tay cậu lo liệu thì cũng không đến mức chậm trễ thế này.
Cậu lẳng lặng vào nhà, rửa sạch tay chân rồi về phòng may áo cưới. Hứa Thiều Xuân đi ngang qua, liếc mắt nhìn thấy một màu đỏ thắm trong phòng, mắt nàng ta chợt nóng lên, hừ lạnh một tiếng rồi cũng tự đi về phòng mình.
Hứa Hòa nâng niu từng đường kim mũi chỉ khâu bộ hỷ phục. Tiền mua vải này là do Hứa Trường Nhân đưa cho cậu. Tiền bạc trong nhà đại đa số đều nằm trong tay Lưu Hương Lan, muốn bà ta bỏ tiền cho cậu mua vải làm áo cưới, bà ta đời nào chịu.
Hứa Trường Nhân vốn không thích quản những chuyện lông gà vỏ tỏi trong nhà, nhưng nghĩ đến lúc cậu xuất giá mà đến một bộ hỷ phục cũng không có, người trong thôn nhìn vào thế nào cũng cười nhạo, Trương gia bên kia cũng sẽ không hài lòng. Đàn ông vốn trọng sĩ diện, ông ta bèn gọi Hứa Hòa đến trước mặt, móc túi đưa cho ít tiền.
Lưu Hương Lan nể tình Trương Phóng Viễn đã đưa sính lễ hậu hĩnh, nên cuối cùng cũng không vì chuyện này mà gây gổ với Hứa Trường Nhân.
Tiền không nhiều, chất liệu vải cũng chẳng phải loại tốt, nhưng Hứa Hòa đã cảm thấy rất mãn nguyện rồi. Khi cậu ốm đau Lưu Hương Lan còn chẳng nỡ bỏ tiền chạy chữa, nay trong nhà cho tiền mua vải đã là tốt lắm rồi. Vả lại bộ hỷ phục này cũng chỉ mặc một lần rồi xếp xó dưới đáy hòm, vải tốt quá ngược lại còn khiến cậu thấy phí phạm, chỉ cần màu sắc vui tươi rạng rỡ mang đến Trương gia là được.
Cậu vừa khâu áo vừa khẽ thở dài, cũng không biết tầm này Trương Phóng Viễn đang bận bịu những gì. Kể từ lần trước ăn cơm ở nhà cậu xong, hắn chẳng còn ló mặt tới nữa, ngày thường cũng không thấy đến ruộng tìm cậu như trước.
Trương Phóng Viễn dạo này quả thực bận đến chân không chạm đất. Để chuẩn bị cho tiệc rượu trong hôn sự, hắn phải lo liệu sắm sửa đồ đạc từ sớm, lại phải tìm một đầu bếp chuyên làm tiệc làng điêu luyện. Trừ những việc đó ra, hắn còn phải đi mời người trong thôn nể mặt tới uống rượu. Xem chừng chẳng có việc gì quá to tát, nhưng từng món từng món cộng dồn lại cũng đủ khiến người ta mệt bở hơi tai.
Trương gia lại chỉ có một mình hắn, tự nhiên là bận rộn hơn hẳn những nhà bình thường cưới vợ. Cũng may có Tứ bá và Tứ bá nương giúp đỡ trông nom, nếu không một mình hắn thực sự chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
"Ta thấy đồ đạc con sắm sửa đã hòm hòm rồi đấy." Tứ bá nhìn quanh một lượt. Hơn nửa con lợn thịt, lại mua thêm gà vịt cá mú, rau dưa thì đã có sẵn ngoài vườn nhà: "Phòng ốc cũng thu dọn tươm tất cả rồi."
Tủ áo mới, bàn trang điểm mới, chăn đệm cũng mới tinh...
Trương Thế Thành đi tới đi lui trong phòng một vòng, tỏ vẻ rất hài lòng: "Lần này thành thân phải mời hết huynh đệ họ hàng trong tộc họ Trương đến cho thật náo nhiệt. Trước đây khi cha con còn sống, tuy ông ấy là người ít nói, nhưng lại thích nhất là sự náo nhiệt. Mỗi lần trong nhà có việc, ông ấy đều chạy đôn chạy đáo lo liệu, phấn khởi lắm."
Trương Phóng Viễn nghe vậy thì cười khổ một tiếng. Người ngoài cứ ngỡ cha hắn mới mất được bảy tám năm, nhưng thực chất trong mắt hắn, cha hắn đã qua đời được mấy chục năm rồi. Nói ra cũng thật xót xa, hắn tuy được sống lại một đời, nhưng vẫn chẳng thể gặp lại cha nương lúc họ còn tại thế.
Trương Thế Thành nhận ra khí sắc của người bên cạnh có chút trầm xuống, ông khẽ thở dài một tiếng.
"Mời chứ, cứ mời cả đi." Tuy nói huynh tẩu của cha hắn có nhiều người không hợp tính nhau, nhưng trong một gia đình đông con, quả thực rất khó để giữ cho tất cả hòa thuận yêu thương nhau, thế nào cũng có những ngăn cách, khó chịu. Hắn thành thân là chuyện đại hỷ, nếu thân thích nhà mình mà không mời đủ, người ngoài nhìn vào sẽ cười chê: "Chỉ là Nhị cô của con e rằng không tới được."
Thế hệ của cha Trương Phóng Viễn có sáu anh tỷ đệ, lần lượt là Đại bá, Nhị cô, Tam cô (đã mất từ nhỏ), Tứ bá (tức Trương Thế Thành - người thân thiết với hắn nhất), Lão Ngũ (cha hắn), và cuối cùng là Lục thúc.
Lục thúc là con út trong nhà, được ông bà nội cưng chiều nhất, lúc chia gia sản cũng được phần nhiều nhất. Lục thúc cũng là người có bản lĩnh, sau khi chia nhà ông ấy không mưu sinh ở thôn quê mà bán quắt số đất đai được chia, cầm tiền lên thành phố mua nhà cửa, hiện giờ cả gia đình đều đang sống trên đó.
Trương Thế Thành nói: "Nhị cô của con gả đi xa quá, cũng chẳng có cách nào. Đừng nói là con, ngay cả ta cũng đã mười năm nay không được gặp cô ấy rồi. Nói ra cũng thật là số khổ." Ông thở dài một hơi: "Ta đã nhờ người viết cho Nhị cô một phong thư rồi, để xem cô ấy có về được không."
Trương Phóng Viễn đáp lời: "Nếu Nhị cô về, con nhất định sẽ tiếp đãi thật tử tế."
Trương Thế Thành gật đầu: "Đại bá con thì chắc chắn sẽ tới. Hôm trước lúc con đi cầu hôn ông ấy còn đến hỏi ta, ta đã báo ngày giờ cả rồi. Còn về phần Lão Lục, ta với thúc ấy thực sự cũng ít khi liên lạc, con thường xuyên lên thành phố làm ăn, tiện đường thì ghé qua đánh tiếng một câu."
"Vâng."
"Còn những bà con lối xóm khác, cứ để ta đi mời cho là được."
Ngày đại hỷ càng đến gần, Trương gia càng trở nên náo nhiệt. Người trong thôn không được Phí gia mời ăn cỗ, quay sang thấy nhà Trương Phóng Viễn tới mời, dân làng ai nấy đều hân hoan nhận lời.
Dân làng đã đồng ý tới góp vui, Trương Phóng Viễn đến nhà họ mượn bàn ghế, bát đĩa để bày tiệc cũng dễ mở lời hơn. Một vài phụ nữ trong thôn không chỉ cho mượn đồ, mà nể mặt Trương Thế Thành, họ còn sẵn lòng gác lại công việc một ngày để sang nhà Trương Phóng Viễn giúp một tay.
Trước ngày cưới một ngày, người ta đã bắt đầu đắp bếp đất tạm thời, đun nước, làm thịt gà vịt, chuẩn bị đồ ăn. Người ra kẻ vào nườm nượp, căn nhà của Trương Phóng Viễn đã quá lâu rồi mới lại náo nhiệt đến thế.
Nhất thời người giúp việc đông đủ, ngay cả chuyện tiếp đón khách khứa cũng đã có Tứ bá và bá nương lo liệu. Trương Phóng Viễn là chủ nhà mà ngược lại chẳng có việc gì để làm, kết cục trở thành người nhàn rỗi nhất. Thấy trong ngoài nhà đều là người, Trương Phóng Viễn dặn dò đầu bếp một tiếng: "Tối nay đãi cơm những người đến giúp sức, cũng phải làm lấy hai món thịt thật ra trò, không được bủn xỉn đâu đấy."
Thừa dịp rảnh rỗi, hắn lén lút chuồn ra cửa sau.
Ngày mai là thành thân rồi, hắn không hy vọng hôm nay có thể tìm thấy Hứa Hòa ở bên ngoài, mà hôm nay sang Hứa gia tìm người thì cũng không tiện. Hắn đi vòng ra sau nhà họ Hứa, hái một nắm lá hòe vò nát thành nắm rồi ném vào cửa sổ sau. Trong phòng truyền đến tiếng động, hắn đối mắt với người vừa ra mở cửa sổ: "Vịnh Hải Đường."
Để lại ba chữ, hắn liền xoay người rời đi.
...
"Sao hôm nay huynh còn đến tìm ta? Nhà huynh lúc này chẳng phải đang rất bận rộn sao?"
Trương Phóng Viễn vừa đi trước, Hứa Hòa đã đuổi theo ngay sau. Cậu chạy nhỏ một quãng đường dài mà vẫn không đuổi kịp người, lúc này hơi thở có chút dồn dập, nhìn người nam nhân đang ngồi trầm tư trên thảm cỏ.
Trương Phóng Viễn nghiêng đầu nhìn người đã mấy ngày không gặp, vỗ vỗ vào chỗ cỏ trống bên cạnh, ra hiệu cho Hứa Hòa ngồi xuống.
"Đã một dạo rồi ta không đến tìm ngươi."
Hứa Hòa khẽ đáp: "Ừm."
"Đừng có lảng chuyện!" Trương Phóng Viễn nhíu chặt đôi mày rậm, dáng vẻ trẻ con y hệt như mấy đứa nhỏ ngoài chợ cứ nhất quyết đòi cha nương mua kẹo cho bằng được, nói chuyện khác là không thèm nghe.
Vành tai Hứa Hòa đỏ ửng: "Có mà."
Câu trả lời lửng lơ khiến Trương Phóng Viễn có chút không vui, nhưng nghĩ đến ngày mai đã thành thân rồi, lúc này mà còn cãi nhau thì không hợp lẽ cho lắm.
"Trong nhà đã chuẩn bị xong xuôi cả chưa?"
Hứa Hòa khẽ gật đầu. Cũng chẳng có gì để chuẩn bị, Hứa gia sẽ không sửa soạn cho cậu bao nhiêu của hồi môn, mà việc cậu cần làm cũng chỉ là một bộ hỷ phục kia thôi. Hơn nữa dạo này trong nhà đang phát hỏa vì chuyện hôn sự của Hứa Thiều Xuân, chẳng ai còn tâm trí đâu mà quản đến cậu.
"Vậy... ngươi có thấy không nỡ rời xa nhà không?"
"Không đâu."
Chẳng nói tới việc cùng chung một thôn, thường xuyên có thể gặp mặt, mà dù cho có lâu ngày không gặp, cậu cũng chẳng cảm thấy có gì quá quyến luyến khó rời.
Nghe vậy, Trương Phóng Viễn mới hơi yên tâm một chút. Hắn đã thấy nhiều cảnh cưới gả trong thôn, thường thì nhà trai kèn trống vang trời, cười nói hỉ hả, còn nhà gái thì lúc nào cũng đầm đìa nước mắt.
"Có căng thẳng không?"
Hứa Hòa mím môi, thành thật đáp: "Có một chút." Cậu chưa từng xuất giá bao giờ, gặp phải chuyện đại sự cả đời như vậy, chắc hẳn chẳng có ai là không căng thẳng cả.
Cậu hơi rũ mắt xuống, nhưng nếu người nọ là Trương Phóng Viễn, dường như cậu cũng không còn cảm giác lo âu vì tương lai mịt mờ nữa, ngược lại còn có chút mong chờ.
Trước mặt đột nhiên chìa ra một bàn tay, từ từ xòe rộng, giống như một chiếc thuyền nan nhỏ. Hứa Hòa chần chừ giây lát, rồi nhẹ nhàng đặt tay mình lên đó. Trương Phóng Viễn lập tức nắm chặt lấy tay cậu, bao bọc lấy lòng bàn tay đang có chút hơi lạnh. Chiếc thuyền nan nhỏ ấy liền biến thành căn nhà gạch xanh có thể che gió chắn mưa: "Đừng căng thẳng, ta cũng là lần đầu thành thân mà."
Tuy rằng có chút bỡ ngỡ, lại có nhiều chỗ chưa thông, nhưng: "Ta sẽ bảo vệ ngươi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

