Đều nói suy nghĩ của con người có giới hạn, rất khó kiếm được tiền ngoài nhận thức của mình.
Điền gia sống ở bình bá, không có chỗ đào thuốc, môn kỹ thuật nhận biết dược liệu này cơ bản đã thất truyền.
Chỉ có thể học theo hình vẽ và lời giải thích trên quyển sách rách còn sót lại, cho nên dù nhìn thấy cũng không dám chắc, còn phải đào ra mới phân biệt được thật giả.
Người cả đời làm ruộng vội vàng rời khỏi nơi mình đã sống mấy chục năm, cả nhà trên không một mảnh ngói, dưới không một chỗ đặt chân, trong lòng trống rỗng, chỉ khi một lần nữa có được đất đai mới thấy an toàn.
Bây giờ thật sự muốn kiếm tiền, phải lên núi thử vận may: “Hôm đó lúc hái dương xỉ, hình như nương nhìn thấy có sắn dây dại, nhưng cũng không chắc. Trước kia nương chỉ từng thấy người khác đào ra đem bán.”
Điền Ngọc Hoa chỉ từng thấy sắn dây dại người khác đưa tới tiệm thuốc, chưa từng thấy nó mọc trên núi.
Nếu thật sự là cát căn, vậy chính là thứ tốt.
Phơi khô có thể làm thuốc, cũng có thể nghiền bột, tiệm thuốc trong thành hẳn sẽ thu, quyết định thử xem.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)