“Có khi nào lão tổ tông đưa nhầm rồi không?” Trần Thanh Chi thử dò hỏi: “Thịt này… khác hẳn thịt bình thường.”
Nàng sợ thịt heo này làm tổn hại uy tín của lão tổ tông.
Điền Ngọc Hoa lắc đầu, hoàn toàn không nghi ngờ mà tự giải thích: “Lão tổ tông sao có thể sai được, chắc là vì đây là dược nhục nên mới khác thịt heo bình thường.”
Trước kia thịt heo chỉ cần luộc nước trắng là đã ăn được rồi.
Theo cách hiểu của Điền Ngọc Hoa, thịt này là thuốc.
Mà đã là thuốc thì không có món nào ngon cả, vị khác lạ cũng rất bình thường.
Đây là thịt heo nuôi kiểu hiện đại, ăn cám công nghiệp lớn lên, mùi tanh hôi rất nặng.
Còn heo quê thời cổ đại đều là heo ăn cám rau lớn lên, nuôi lâu năm, thịt săn chắc, không có mùi tanh quá rõ.
Huống hồ hôm nay cách nấu lại quá đơn giản, hoàn toàn không át nổi mùi.
Tuy thịt động vật từ trại nuôi công nghiệp chất lượng không ngon, nhưng sản lượng lớn, đối với việc giải quyết cái ăn cái mặc lại cực kỳ hữu dụng. Có ăn no bụng rồi mới nói tới khẩu vị được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


