Thấy cha nương vẫn không tin mình, Trần Thanh Chi biết phải đưa ra chút bằng chứng thật sự mới được.
Nàng nhớ lại sách thuốc trong đầu, nghiêm túc nói: “Lão tổ tông bảo, thứ gạo đó là gạo tẻ, mà gạo tẻ cũng là thuốc.”
Nói rồi nàng chắp tay sau lưng, hạ giọng: “Nương, con đọc cho người nghe một bài ca quyết thang thuốc.
Bạch Hổ trọng dụng Thạch Cao quân,
Tri Mẫu, Cam Thảo, Cánh Mễ hành.
Nhiệt thịnh tân thương, miệng khát lớn,
Thanh nhiệt sinh tân, phương này linh.
Con đọc là bài Bạch Hổ thang. Đây là phương thuốc lang trung dùng để trị sốt cao không lui. Trong đó có bốn vị thuốc là Thạch Cao, Tri Mẫu, Cam Thảo nướng và gạo tẻ.
Gạo trong đó chính là gạo tẻ, công hiệu là thanh nhiệt sinh tân, trừ phiền giải khát.”
Nàng không đọc ca quyết của gạo tẻ, dù sao đã nói gạo là thuốc rồi, nếu còn đọc tiếp ca quyết dược tính thì cũng chỉ là quanh đi quẩn lại một chỗ.
Nếu cha nương vẫn không tin, vậy nàng coi như nói phí công, còn không bằng đổi sang thứ gì nghe cao thâm hơn một chút.
Dù sao mọi người cũng nghe không hiểu, mà càng nghe không hiểu thì càng có vẻ uyên thâm, chứng tỏ có học vấn.
Quả nhiên, vừa nhắc tới Bạch Hổ thang, đôi phu thê trước mặt lập tức bị chấn động đến ngây người.
Gạo này thật sự là thuốc!
Điền Ngọc Hoa há miệng mấy lần, hồi lâu mới lắp bắp được một câu: “Con… con thật sự biết cái gì mà Bạch Hổ thang đó… còn… còn biết gạo là thuốc?”
Lúc này nàng hoàn toàn ngơ ngẩn, trong lòng bắt đầu tin thật sự có lão tổ tông đang chỉ điểm cho nữ nhi.
Sách thuốc gia truyền của nhà họ Điền tuy vẫn còn, nhưng không ai chỉ dạy, cũng không ai truyền thừa, lại không có hình mẫu thảo dược đối chiếu, cơ bản đã thất truyền.
Điền Ngọc Hoa chỉ nhận ra vài loại dược liệu thông thường, còn phương thuốc hay ca quyết thì nàng hoàn toàn không biết, càng không biết trong đó có gạo tẻ.
Nhưng nữ nhi lại nói ra được, còn nói gì mà gạo tẻ thanh nhiệt sinh tân, trừ phiền giải khát.
Đúng hay sai chưa biết, nhưng mấy lời nghe mơ mơ hồ hồ kia tuyệt đối không phải thứ một nữ tử nhà nông có thể biết.
Trần Đức Thiện thì hoàn toàn không nói nên lời.
“Bạch Hổ” là gì?
Là con hổ sao?
Hắn không dám hỏi.
Trần Thanh Chi nghiêm mặt, đưa tay sờ đầu mình, thần thần bí bí nói: “Mọi người không tin lời con thì cũng nên tin túi gạo này chứ. Lão tổ tông sau này còn dạy con nhận thuốc, nếm thuốc, điều dưỡng thân thể. Bây giờ chúng ta phải nấu số gạo này ăn ngay. Không ăn chính là bất hiếu.”
Phu thê hai người lại nhìn nhau, trong mắt đối phương chỉ thấy kinh hãi và mờ mịt.
Lão tổ tông muốn bọn họ dùng thuốc, dùng “gạo thuốc” để bồi bổ thân thể, không nghe lời chính là bất hiếu…
Vậy thì nấu gạo mới ăn thôi!
Nghe nói hôm nay được ăn cơm trắng, Trần Thất Tinh và Trần Viễn Chí chỉ cho rằng đó là gạo cha mua về, lập tức reo lên: “Hay quá! Có cơm trắng ăn rồi.”
Điền Ngọc Quân cũng vui vẻ chạy lại: “Tỷ phu giỏi thật, lên trấn một chuyến mà mua được nhiều đồ như vậy.”
Trần Đức Thiện cố gượng cười gật đầu: “Ừ… là gạo mua về.”
Trong lòng hắn hoảng lắm nhưng nữ nhi nói nhất định phải ăn.
Điền Ngọc Hoa không còn nghi ngờ nữa, ngoan ngoãn đong ra hai bát gạo tẻ cho vào nồi. Nàng không nỡ nấu hết một lần “gạo thuốc”, định nấu thành cháo thật đặc để ăn.
Nồi đất cuối cùng cũng có chỗ dùng, đặt lên bếp, vo gạo, củi cháy lách tách. Chẳng bao lâu sau, mép nắp nồi đã bốc lên từng luồng hơi trắng, hòa lẫn mùi khói củi lan khắp trong ngoài căn nhà cỏ. Mùi gạo thơm thanh mát đậm đà ấy khiến tất cả mọi người đều không nhịn được mà hít sâu một hơi.
Đêm đó, dưới vách đá Ưng Chủy Nham, cả nhà sáu người ngồi quây quần trong căn nhà cỏ.
Ở giữa là chiếc nồi sắt mới, bên trong là cơm trắng nóng hổi, hạt nào hạt nấy trắng ngần óng ánh.
Bên cạnh là đĩa bồ công anh đã chần nước rồi trộn dầu cải và muối, nom cũng rất ngon mắt, nhưng chẳng ai động đũa.
Lúc này ai nấy đều ôm bát cơm trắng mà ăn, căn bản chẳng cần món ăn kèm nào nữa.
Trần Đức Thiện chậm rãi nhai những hạt cơm mềm dẻo hơi ngọt trong miệng, trong lòng cảm thán đúng là “gạo thuốc”, công hiệu đúng thật có thể trừ phiền.
Mỗi một ngụm cơm nóng nuốt xuống bụng, cảm giác bực bội và lo âu giấu sâu trong lòng hắn lại vơi đi một phần, cuối cùng chỉ còn lại sự ấm áp từ trong ra ngoài.
Điền Ngọc Hoa cũng có cảm giác giống vậy, nàng vừa ăn vừa thỉnh thoảng liếc nhìn túi gạo thần bí đặt trong góc, mắt đỏ hoe như sắp khóc.
Lão tổ tông thật sự tồn tại.
Lão tổ tông hiển linh rồi.
Trần Thất Tinh, Trần Viễn Chí và Điền Ngọc Quân thì không nghĩ nhiều như vậy.
Ba người gần như vùi cả đầu vào bát, đũa gắp lia lịa.
Cháo rất đặc, nước cơm dính quanh môi một vòng, ăn được vài miếng lại phải mím môi một cái rồi ợ dài thỏa mãn.
Trần Thanh Chi cũng vùi đầu vào bát cơm, ăn từng miếng lớn thứ cơm trắng khó khăn lắm mới có được, trong lòng âm thầm vui như nở hoa.
Quả nhiên vẫn phải để lão tổ tông ra tay mới được!
Chuyện nguồn gốc số gạo cuối cùng vẫn không giấu được.
Hoặc đúng hơn là Trần Đức Thiện và Điền Ngọc Hoa không định lừa bọn nhỏ mãi.
Lúc ăn cơm, Trần Thất Tinh cứ thấy số gạo này khác trước đây, liên tục hỏi Trần Đức Thiện mua ở tiệm gạo nào, sau này còn mua được nữa không.
Hắn thậm chí còn tính toán, nếu mình đi vác bao gạo một ngày thì có đổi được một đấu gạo hay không.
Trần Thất Tinh vốn là người ít nói, nhưng cơm quá ngon, hắn mới mười hai tuổi mà đã nghĩ tới chuyện đi vác bao kiếm tiền, mong mình có thể giúp đỡ gia đình.
Trần Viễn Chí cũng nói, đợi sửa xong nhà, hắn sẽ mỗi ngày đi đào thuốc, để cả nhà ngày nào cũng được ăn cháo gạo trắng như vậy.
Nghe những lời ấy, Trần Thanh Chi đau lòng vô cùng, chỉ có thể cắn chặt môi bằng cái miệng còn thiếu răng cửa.
Nàng dám nói với cha nương về lão tổ tông nhưng lại không dám nói với các ca ca, bởi nàng cũng không biết trẻ con biết chuyện như vậy sẽ có hậu quả gì.
Dù sao nàng vẫn chỉ là một đứa bé, cứ để chuyện đau đầu cho người lớn lo đi.
Cuối cùng, Trần Đức Thiện bị hỏi đến không trả lời nổi nữa, đành nói cho hai nhi tử và tiểu cữu tử biết nguồn gốc số gạo.
Khi nghe hắn nói đây là gạo do lão tổ tông ban xuống, không phải gạo mua về, Trần Thất Tinh và Trần Viễn Chí kinh hãi đến mức suýt đánh rơi cả bát: “Là gạo lão tổ tông ban cho?”
Hai người vẫn không tin, mãi tới khi Điền Ngọc Hoa làm chứng nói đây là lão tổ tông ban cho Hỉ Bảo, hai người mới miễn cưỡng tin, nhưng bọn họ muốn tận mắt xem gạo xuất hiện thế nào.
Không chỉ Trần Thất Tinh và Trần Viễn Chí muốn biết, ngay cả phu thê Trần Đức Thiện cũng muốn biết.
Vậy nên cơm cũng ăn rồi, giờ tới lúc “mời lão tổ tông hiện thân”.
Cả nhà tụ tập trong phòng ngủ có tường đất, đồng loạt nhìn Trần Thanh Chi.
Trần Thanh Chi không vội “biểu diễn”, mà kéo kéo vạt áo Điền Ngọc Hoa, mắt sáng long lanh: “Nương, người kể cho chúng con nghe chuyện lão tổ tông và cuốn sách thuốc kia trước đi.”
Mọi chuyện bắt đầu đều liên quan tới cuốn sách thuốc ấy.
Điền Ngọc Hoa thành kính rửa sạch tay, ngồi xuống, lúc này mới nhận lấy chiếc hộp gỗ nhỏ từ tay Trần Thanh Chi.
Chiếc hộp gỗ vốn dùng để đựng sách thuốc, bây giờ sách đã nát, bên trong chỉ còn một đống giấy vụn lớn nhỏ không đều, vài mảnh còn dính máu.
Nhưng lúc này trong hộp gỗ lại có thêm một gói giấy nhỏ, đó là chiếc răng cửa vừa rụng của Trần Thanh Chi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)