Trần Đức Thiện cười hàm hậu, từ trong ngực lấy ra một tờ phiếu cầm đồ đưa cho Điền Ngọc Hoa. Trên đó quả nhiên viết: “Hai áo bông cũ, mỗi chiếc một trăm văn.”
Trần Đức Thiện nói: “Thêm mấy thứ này là dùng hết tiền rồi, muốn mua thêm lương thực thì phải đợi tháng sau.”
Quả nhiên là vậy, nhưng số tiền vẫn không khớp, tổng cộng ba trăm ba mươi văn, vẫn không đủ mua từng này đồ.
Thấy thê tử đầy mặt nghi hoặc, Trần Đức Thiện mới có chút ngượng ngùng giải thích: “Lúc ra khỏi tiệm cầm đồ, vừa hay gặp bên cửa hàng lương thực đang dỡ hàng, người khiêng bao không đủ, quản sự đứng ngoài đường gọi người phụ giúp.
Một bao gạo một trăm cân, khiêng vào kho được ba văn tiền.
Ta… ta thấy còn sớm nên đi khiêng. Khiêng hai mươi bao, kiếm được sáu mươi văn. Cộng với tiền cầm áo, gom lại mới mua được mấy thứ này.
Bánh đường là lúc giữa trưa quản sự cửa hàng lương thực mua cho mọi người, mỗi người một cái. Ta… ta không nỡ ăn, đem về đây.”
Hắn nói nhẹ nhàng như không nhưng Điền Ngọc Hoa nghe xong, mắt lập tức đỏ hoe.
Khiêng bao một trăm cân, hai mươi bao…
Trượng phu của nàng, người vốn đã mệt đến cong lưng, vì muốn đổi thêm chút lương thực cùng đồ đạc, vậy mà còn đi làm loại việc nặng nhọc như thế, lại còn nhịn đói đem phần ăn duy nhất để dành cho bọn trẻ.
“Chàng… sao chàng không tự ăn đi! Đói bụng thì sao còn khiêng nổi.”
Điền Ngọc Hoa vừa tức vừa đau lòng, nước mắt lưng tròng.
“Không sao, ta quen rồi, không đói. Bọn trẻ đang tuổi lớn nên ăn chút đồ ngon.” Trần Đức Thiện xua tay, vỗ vỗ cái bao căng phồng: “Dầu với nồi sắt hết hai trăm văn, tương đậu cay hai mươi lăm văn. Nàng xem, ta còn mua nửa bao gạo nữa, là tiệm lương thực bán rẻ cho ta. Chỉ là… chỉ là gạo rơi xuống đất dính bùn cát, lúc nấu vo kỹ vài lần là được, vẫn là lương thực đứng đắn. Nếu không đi khiêng bao còn không mua được đâu. Trên người ta còn lại mười lăm văn, nàng giữ đi.”
Số gạo đó là gạo cũ quét từ dưới đất lên, tuy lẫn đất cát nhưng giá rất rẻ.
Hắn lấy số tiền đồng còn lại trong túi áo đưa cho Điền Ngọc Hoa.
Điền Ngọc Hoa cúi đầu hít hít mũi, nhét tiền đồng vào túi áo mình.
Sau đó nàng bẻ chiếc bánh đường thành hai nửa, rồi lại chia thành sáu phần, đưa phần nhỏ nhất cho đệ đệ, mấy phần còn lại chia cho ba đứa nhỏ.
Trong hai phần cuối, một phần đưa cho trượng phu, phần cuối cùng nàng không giữ lại cho mình mà lại đưa cho Trần Thanh Chi: “Hỉ Bảo, mấy ngày nay nương bị nhiệt đau răng, con ăn giúp nương đi.”
Vốn cái bánh chỉ lớn bằng bàn tay, giờ chia thành sáu phần, mỗi người chỉ đủ cắn một miếng.
Nếu là trước kia, Trần Thanh Chi chắc chắn sẽ thèm nhỏ dãi với cái bánh đường bé tí như bánh quy này, nhưng hiện giờ nàng lại không muốn ăn.
Nàng đem hai miếng bánh trong tay nhét vào tay Điền Ngọc Hoa và Trần Đức Thiện: “Cha nương ăn đi, con muốn ăn cơm trắng.”
Nói xong liền chạy đi.
“Ai, đứa nhỏ này… không nghe lời.”
Trần Đức Thiện ngoài miệng trách móc, nhưng trên mặt lại cười đến nở hoa, con gái biết thương hắn rồi.
Điền Ngọc Hoa ngậm miếng bánh trong miệng mà không nỡ nhai, cố nhịn nước mắt, xoay người đi lấy túi:
“Đúng, nấu cơm trắng! Ta đi đong gạo ngay đây, tối nay cả nhà ăn cơm khô, nấu đặc một chút!”
“Đúng đúng, bỏ nhiều gạo chút, đừng tiết kiệm. Sau này rảnh ta còn đi giúp tiệm lương thực khiêng bao, có thể mua rẻ hơn vài văn…”
Trần Đức Thiện cảm thấy mình vừa tìm được một chỗ tốt để tiết kiệm tiền, sau này mua lương thực có thể mua thêm vài cân.
Đúng lúc ấy, Trần Thanh Chi từ trong phòng đi ra, trong lòng ôm một cái túi.
Nàng len tới cạnh Điền Ngọc Hoa, tránh mấy người ca ca cùng tiểu cữu cữu đang nghịch cây tre ngoài kia, nhỏ giọng nói với hai người: “Nương, dùng gạo này nấu đi.”
Trần Thanh Chi đã tính toán xong rồi.
Hôm nay cha vừa đi chợ về, chỉ cần cha nương chịu giấu giúp, cứ nói là cha mua về, vậy các ca ca sẽ không biết.
Điền Ngọc Hoa cúi đầu nhìn, chỉ thấy miệng túi vải trong lòng nữ nhi hơi hé mở, lộ ra những hạt gạo trắng trong như ngọc, hạt nào hạt nấy no tròn.
Phẩm tướng ấy đẹp hơn bất kỳ loại gạo nào nàng từng thấy.
Tuyệt đối không phải gạo lứt, thậm chí còn ngon hơn vô số lần so với thứ “lương thực đứng đắn” Trần Đức Thiện vừa mua về.
Trần Thanh Chi đã nghĩ sẵn lời giải thích từ trước, tuy đầy sơ hở nhưng nàng ỷ mình còn nhỏ, nói bừa cũng được:
“Con… con cũng không biết. Chiều nay con chơi ở bên kia…”
Nàng chỉ về phía sườn núi sau giá phơi.
“Thấy dưới đất có một bọc vải nhỏ, mở ra thì bên trong là số gạo này… có phải ai đó tặng chúng ta không.”
Nàng cố gắng khiến lời nói dối của mình nghe hợp lý hơn một chút.
Điền Ngọc Hoa cùng Trần Đức Thiện nhìn nhau, đều thấy được sự chấn động trong mắt đối phương.
Chẳng lẽ… thật sự là người tốt bụng nào đó trong núi biết nhà họ mới tới khó khăn, lặng lẽ đem tới?
Nhưng nhà ai lại có loại gạo ngon như vậy, còn nỡ mang cho người khác.
“Trước… trước cứ cất đi đã.” Trần Đức Thiện do dự một chút: “Có lẽ ai đó đánh rơi. Mai ta đi hỏi quanh xem.”
“Cha, nương, tối nay chúng ta ăn gạo này được không?” Trần Thanh Chi lắc lắc cánh tay Điền Ngọc Hoa, nũng nịu:
“Gạo này thơm lắm, con muốn ăn. Nếu thật là của người khác đánh rơi, sau này chúng ta hái thuốc bán lấy tiền rồi mua gạo trả lại cũng được mà!”
“Không được!”
“Không được!”
Không ngờ Trần Đức Thiện và Điền Ngọc Hoa đồng thanh bác bỏ yêu cầu của nàng.
Trần Đức Thiện đứng dậy, xách túi gạo tẻ định đi: “Ta mang qua cho Hoắc tam ca, nhờ hắn hỏi xem là ai đem tới, sau này ta còn biết đường cảm tạ người ta.”
“Đúng, phải hỏi cho rõ.” Điền Ngọc Hoa cũng đồng ý.
Trần Thanh Chi ngây người.
Ai da, cha nương nhà mình thật thà quá mức, ngay cả nói dối cũng không chịu, vậy giờ phải làm sao?
Hai phu thê vốn đã không tin lời ấy. Lúc này thấy nữ nhi đảo mắt liên tục, biết chắc nàng đang giấu chuyện gì, nhất định phải hỏi rõ.
Trần Đức Thiện ngồi xuống, nghiêm giọng hỏi lại: “Hỉ Bảo, con phải nói rõ, số gạo này ở đâu ra. Nếu con làm chuyện xấu, cha… cha sẽ đánh con đấy!”
Trần Đức Thiện giơ bàn tay lên, khoa khoa trước mặt Trần Thanh Chi, cố ý dọa nàng.
Ai…
Trần Thanh Chi thở dài.
Người nghèo mà quá có lương tâm đôi khi cũng không phải chuyện tốt, phải mặt dày một chút mới thích hợp sinh tồn trong hoàn cảnh khổ cực.
Thế là nàng không nói dối nữa, trực tiếp nhìn Điền Ngọc Hoa: “Nương, nương có tin vị lão tổ tông kia không?”
“Lão tổ tông nào?” Điền Ngọc Hoa không phản ứng kịp.
Trần Thanh Chi lại thở dài: “Chính là vị tổ tông họ Giang viết sách thuốc ấy. Số gạo này là bà ấy cho con.”
“Lão tổ tông… cho gạo?” Điền Ngọc Hoa hoàn toàn không tin.
Nàng đương nhiên biết vị Giang tổ tông lưu lại sách thuốc gia truyền nhà mình, nhưng đó chỉ là truyền thuyết, sao có thể cho gạo được.
Đã nói ra rồi, Trần Thanh Chi cũng không sợ làm cha nương kinh hãi nữa, trực tiếp nói: “Ừm, lúc con ngất đi đã gặp lão tổ tông. Nhưng lão tổ tông chỉ để lại một túi gạo, không hiện thân.”
Nàng cũng không dám nói quá mức khoa trương, lỡ cha nương hỏi lão tổ tông trông thế nào thì nàng không bịa nổi, hiện giờ nàng chỉ biết đó là một nữ nhân.
Điền Ngọc Hoa mặt đầy mờ mịt.
Trần Thanh Chi tiếp tục nói: “Lão tổ tông còn muốn dạy con nhận biết dược liệu, nói sau này có thể lấy thuốc đổi thuốc… dâng lên cho bà ấy, bà ấy cũng sẽ cho chúng ta thuốc.”
“Thuốc… cho chúng ta? Thuốc gì? Đây rõ ràng là gạo, sao con lại nói là thuốc. Hỉ Bảo, nhà ta nghèo thì nghèo thật, nhưng không thể nói dối. Con nói thật cho nương biết, số gạo này rốt cuộc ở đâu ra?”
Điền Ngọc Hoa trầm mặt xuống, vừa rồi nàng còn hơi tin chuyện lão tổ tông nhưng nữ nhi càng nói càng hồ đồ.
Lúc thì nói nhặt được gạo, lúc lại bảo lão tổ tông cho gạo, giờ gạo lại biến thành thuốc.
Con bé này là học hư theo ai rồi chứ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

