"Đạo hữu, ngươi cứ an tọa ở đây một lát." Nàng cẩn thận mời Tô Ly ngồi xuống phiến đá.
Sau đó, nàng tất tả chạy đi tìm một chiếc bình hoa, nâng niu đặt gốc Tam Diệp Thánh Liên vào trong, rồi vận hết chút linh khí còm cõi còn sót lại thi triển Hồi Xuân Quyết lên nó.
Tô Ly trơ mắt nhìn gốc Tam Diệp Thánh Liên tươi tỉnh, bừng bừng sức sống hẳn lên dưới phép thuật của Bạch Tử Vân, đầu hơi nghiêng nghiêng, vẻ mặt đầy khó hiểu:
Nàng nhớ nhầm sao ta? Thuật hồi sinh linh thực ở giới tu tiên này hóa ra lại đơn giản, dễ như ăn kẹo thế này ư?
Đúng lúc Bạch Tử Vân đang lui cui pha trà, từ phía cổng bỗng dội lại tiếng bước chân dồn dập, gấp gáp.
Ngay sau đó, một bóng hình vạm vỡ, thô kệch xuất hiện lù lù trước mặt Tô Ly.
Kẻ vừa tới quắc mắt lườm nàng một cái sắc lẹm. Nhận ra không phải là Bạch Tử Vân, hắn liền chĩa thẳng sự phẫn nộ vào trong nhà, lớn tiếng quát tháo:
"Bạch Tử Vân, rốt cuộc thì ngươi đã làm cái trò mèo gì với dược điền của ta hả!"
Bạch Tử Vân bưng khay trà bánh từ trong nhà bước ra, ngơ ngác nhìn kẻ đang đứng án ngữ trước cửa: "Tống sư huynh, ngươi đang nói gì vậy?"
Nàng thực sự chẳng hiểu mô tê gì sất.
Tống Vĩnh Bình cứ ngỡ kẻ này là tòng phạm của Bạch Tử Vân, tay siết chặt cán cuốc toan quát nạt đuổi ả cút đi, bằng không hắn sẽ đánh cả đôi.
Thế nhưng, lời đe dọa còn chưa kịp buông khỏi môi, hắn đã thấy ả thản nhiên bợ luôn khay trà bánh trên tay Bạch Tử Vân rồi quay gót bước đi, hoàn toàn không có vẻ gì là định đứng ra bênh vực cho nàng ta.
Đi được vài bước, ả còn ngoái đầu nhìn lại, vẻ mặt đầy thắc mắc trước sự im lặng của bọn họ: "Hai người cứ tiếp tục đi chứ."
Tống Vĩnh Bình: "..."
Bạch Tử Vân: "..."
Cơn lôi đình của Tống Vĩnh Bình bị hành động dở dở ương ương của nàng làm cho đứt đoạn. Hắn cố gắng bình tĩnh lại đôi chút, nén giận gằn từng chữ với Bạch Tử Vân: "Từ lúc ngươi tới thu hoạch dược điền ban sáng, linh khí trong số linh dược còn lại của ta liền sụt giảm thê thảm."
Nói đến đây, hắn dùng mu bàn tay trái quệt mạnh nước mắt, để lộ đôi mắt đỏ hoe sưng húp: "Rốt cuộc ngươi đã giở trò gì?"
Dược điền của hắn được thiết lập cấm chế chuyên biệt. Ngoại trừ hắn ra, chỉ có Bạch Tử Vân – kẻ được phái tới thu hoạch ban sáng – mới có thể bước vào.
"Giờ thì dược tính của đống linh thảo đó giảm sút nghiêm trọng, ngươi chắc hẳn đắc ý lắm chứ gì."
"Không phải do ta..." Bạch Tử Vân cuống quýt thanh minh, nhưng lại ấp úng chẳng biết phải giải thích thế nào cho phải.
Ngoài việc cặm cụi thu hoạch, nàng nào có làm bất cứ chuyện gì khác mờ ám đâu!
Hay là do linh khí của nàng quá yếu kém, vô tình gây ảnh hưởng xấu tới linh dược sao?
Bạch Tử Vân sợ sệt lùi lại phía sau hai bước, ánh mắt vô thức cầu cứu Tô Ly đang đứng cạnh.
Tô Ly thì đang mải mê nhấm nháp từng miếng bánh hoa tô giòn rụm.
Nàng vừa vểnh tai nghe hai người kia đấu khẩu, vừa buồn chán lật giở "Thiên Đạo Chi Thư" trong thức hải. Chẳng biết bắt gặp được thông tin chấn động gì mà hai mắt nàng bỗng chốc sáng rực lên:
【 Mẹ ơi!! Dược điền của Tống Vĩnh Bình thế mà lại bị chính thằng em trai ruột của hắn phá hoại! 】
【 Đúng là phòng cháy phòng trộm cũng không bằng phòng người nhà a! 】
【 Ái chà chà! Thằng em hắn hiện tại đang cày nát mảnh dược điền cuối cùng kìa, đã phá xong hơn một nửa rồi!! 】
【 Chậc chậc, giữa thanh thiên bạch nhật, trời quang mây tạnh thế này, hắn không sợ ông anh trai vòng xe quay lại tóm gọn sao? 】
【 Nhưng mà —— 】
【 Tống Vĩnh Bình mà quay về ngay lúc này thì cảnh tượng sẽ kích thích cỡ nào nhỉ!! 】
Nghĩ tới đây, Tô Ly bỗng ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt sáng rực như sao nhìn chằm chằm Tống Vĩnh Bình đang hừng hực sát khí chất vấn Bạch Tử Vân.
Trăm nghe không bằng một thấy, tâm động không bằng hành động.
Nàng vội vàng vơ vét mớ trà bánh trên bàn nhét tọt vào túi trữ vật, lao vút đến trước mặt hai kẻ đang giằng co, túm lấy áo bọn họ lôi xềnh xệch ra cửa:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)