Trải qua trận đòn này, không những tu vi bị tổn hại nặng nề, mà toàn bộ của cải tích cóp bấy lâu nay cũng tan thành mây khói.
Tề Vũ nào đâu hay biết có kẻ khác đang chứng kiến toàn bộ vở kịch này, lại càng không biết rằng mọi bí mật động trời của mình đã bị Bạch Tử Vân nắm rõ trong lòng bàn tay, khiến nàng ta hiện tại căm hận hắn đến tận xương tủy.
Giờ phút này, mọi hy vọng vực dậy của hắn đều đổ dồn cả vào Bạch Tử Vân.
May thay, hắn vẫn còn có Bạch Tử Vân.
Nàng là kẻ si tình nhất với hắn, cũng là kẻ dễ bị hắn thao túng nhất.
Đống linh dược nàng ươm trồng vô cùng có giá trị. Còn cả hai gốc Nhất Diệp Thánh Liên kia nữa, đã được nàng nuôi nấng lên thành hai lá rồi. Cứ chờ thêm chút thời gian, chắc chắn nàng sẽ chăm được chúng lên ba lá, bốn lá, rồi năm lá!
Đến lúc đó, dù cho Lương Thiên Trọng có muốn động tới hắn, cũng phải dè chừng vài phần.
Đúng vậy! Chỉ cần Bạch Tử Vân vẫn còn đó, hắn nhất định sẽ có ngày đông sơn tái khởi!
"Tề Vũ đúng là một tên trộm bỉ ổi."
Cùng lúc đó, tại khu dược điền, Bạch Tử Vân – người vừa được Tô Ly xách cổ mang về – đang sụt sùi gạt nước mắt, miệng không ngừng lẩm bẩm chửi rủa Tề Vũ.
"Tên trộm cắp, đồ cặn bã, thứ bại hoại, đồ mặt người dạ thú..."
Cho dù đã tức giận đến đỉnh điểm, những lời chửi rủa của nàng nghe ra vẫn chẳng có lấy nửa phần sát thương.
Giọng nàng cứ nhỏ dần, nhỏ dần, cuối cùng gục hẳn đầu xuống: "Quả nhiên, Tề Vũ đối xử với ta cũng chỉ là giả tình giả ý mà thôi."
"Trên thế gian này, căn bản chẳng có ai đối xử thật lòng với ta cả."
Bạch Tử Vân cúi gầm mặt, từng giọt nước mắt lã chã rơi xuống gốc Tam Diệp Thánh Liên: "Phải rồi, ta vừa yếu kém, tính tình lại tẻ nhạt, làm gì có ai thèm để tâm đến ta cơ chứ?"
Tô Ly – người vừa mới táng cho "Thiên Đạo Chi Thư" một bạt tai vì tội tự dưng lóe sáng chói mù mắt – nghe thấy vậy liền bột miệng chêm vào:
"Sao lại không có ai, Tề Vũ cực kỳ, cực kỳ để tâm đến ngươi đấy chứ."
"Chiếc Khiên Hồn Đinh giá hơn năm trăm linh thạch, hắn chẳng màng chớp mắt đã lấy ra tặng ngươi rồi còn gì."
Mạch cảm xúc bi thương của Bạch Tử Vân đột ngột đứt phựt, vẻ mặt ngẩn tò te trong giây lát.
Nàng há hốc miệng, nhất thời không tìm được lời nào để phản bác.
Bạch Tử Vân khẽ nghiêng đầu, bắt gặp ánh mắt trong veo, chân thành vô ngần của Tô Ly. Bao nhiêu lời oán thân trách phận đang chực trào nơi cổ họng bỗng nghẹn lại, chẳng thể thốt nên lời.
"Đạo hữu, ngươi bận rộn nãy giờ chắc cũng mệt rồi." Nàng liếc nhìn túp lều tranh cách đó không xa, gượng gạo lảng sang chuyện khác: "Nếu ngươi không chê, xin mời nán lại tệ xá của ta một lát để đôi chân được nghỉ ngơi."
"Nhâm nhi chén linh trà, thưởng thức chút điểm tâm lót dạ, nạp lại năng lượng rồi hẵng đi."
Tô Ly vốn dĩ đã hóng drama no nê, đang định chuồn về Tiểu Thiên Địa đánh một giấc hai ngày liền không cần suy nghĩ định há miệng từ chối: "Không..."
"Ta không rành chế biến nhiều loại linh thực cho lắm, chỉ có sẵn chút bánh trân ngọc, sữa linh lung với bánh hoa mỡ..." Bạch Tử Vân e dè bổ sung thêm, "Hy vọng đạo hữu không chê cười."
Tô Ly: "!!!"
"Vậy xin phép làm phiền."
Chỉ với vài bước chân, Bạch Tử Vân đi nhanh tới trước, đẩy cánh cửa cổng có phần ọp ẹp ra.
Khoảng sân nhỏ trông đơn sơ mà sạch sẽ. Dưới bóng cây ngọc phong đặt một chiếc bàn đá màu tro nhạt, xung quanh bày biện hai phiến đá thay cho ghế ngồi.
Túp lều tranh mộc mạc, thanh nhã, hòa hợp đến lạ kỳ với cảnh sắc bình dị của khoảng sân.
Tô Ly đảo mắt nhìn quanh một vòng, thầm cảm thán: Chỗ này còn khang trang chán so với cái túp lều rách nát sập mất nửa mái nhà của nàng.
Bạch Tử Vân rón rén quan sát sắc mặt Tô Ly, thấy nàng không hề có ý khinh miệt hay chê bai, cõi lòng lúc này mới thực sự nhẹ nhõm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)