Kẻ đó từng bước ép sát về phía nàng, đợi đối phương tới gần, Khương Ninh Tuệ mới nhận ra đây chính là tên háo sắc đã buông lời cợt nhả nàng trước cửa học đường hai tháng trước.
Lương Văn Đào.
Cơ thể Khương Ninh Tuệ căng cứng, những ngón tay siết chặt cán ô, ánh mắt đầy phòng bị nhìn kẻ đang ngày một tới gần.
Nàng lùi bước về phía chỗ đông người.
Nàng không tin, tên này lại dám giở trò sàm sỡ nàng ngay trước mặt bao nhiêu người như vậy.
“Tiểu nương tử, nàng đang đợi ai ở đây vậy?”
Lương Văn Đào sáp lại gần, ép Khương Ninh Tuệ phải lùi liền ba bước. Gã đưa mắt đánh giá vóc dáng của Khương Ninh Tuệ, ánh mắt cực kỳ đáng tởm dán chặt vào cổ nàng, ánh mắt đó như thể muốn sống sượng lột sạch quần áo của nàng, khiến Khương Ninh Tuệ nổi hết da gà.
“Ngươi đừng qua đây! Ngươi mà qua đây ta sẽ kêu người đấy!”
Khương Ninh Tuệ lại lùi về sau một bước, nhưng sau lưng đã là bức tường, không còn đường lui.
Lương Văn Đào chằm chằm nhìn vào cổ Khương Ninh Tuệ. Nương theo nhịp thở của nàng, lớp da trắng như sứ dán sát vào xương cổ, tạo thành hõm cổ mê người đến tột độ, khiến Lương Văn Đào nhìn mà miệng khô lưỡi khô.
“Tiểu nương tử sợ gì chứ? Ta chỉ muốn kết bạn với tiểu nương tử mà thôi, sao tiểu nương tử lại đứng ở đây?”
Lương Văn Đào bỗng bừng tỉnh, nảy ra một ý nghĩ: “Chẳng lẽ phu quân của nàng là học sinh trong học đường này sao?”
Khương Ninh Tuệ lạnh lùng đáp: “Không liên quan đến ngươi.”
Lương Văn Đào cười: “Sao lại không liên quan chứ, nếu hắn ta là học sinh của học đường, vậy thì là bạn học của ta. Nói như vậy, ta còn phải gọi nàng một tiếng...”
Hai chữ “tẩu tẩu” còn chưa kịp thốt ra, một cây bút lông sói cứng cáp lạnh lẽo xé gió, xuyên thủng màn mưa tuyết, cắm phập vào búi tóc của Lương Văn Đào.
Đầu bút sượt qua da đầu gã, một cơn đau nhói lập tức bùng nổ.
Lương Văn Đào nắm chặt cây bút lông, xoay người hung hăng trừng mắt nhìn Bùi Đạc đang đứng bên trong cánh cửa sơn đỏ.
Bờ vai nam tử thẳng tắp, đôi lông mày vốn thanh lãnh nhạt nhòa nay lại nhuốm một màu âm u tăm tối.
Sự oán hận đến tột cùng trong lồng ngực Lương Văn Đào khi chạm phải ánh mắt u ám, lạnh lẽo gần như tàn nhẫn của Bùi Đạc, bỗng chốc tựa như có một con rắn độc trườn dọc sống lưng, lạnh lẽo và sởn gai ốc.
“Phu quân!”
Khương Ninh Tuệ nhân lúc này lách người ra, vung ô vẫy gọi Triệu Tri Học đang chạy vội về phía này.
“Tuệ Tuệ!”
Triệu Tri Học mang gương mặt đầy vẻ sốt sắng chạy tới nắm lấy bờ vai Khương Ninh Tuệ, nhìn nàng từ đầu đến chân một lượt: “Nàng không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?”
Khương Ninh Tuệ lắc đầu: “Ta không sao.”
Khuôn mặt nàng vẫn còn vương nét nhợt nhạt sau cơn kinh hoảng. Đôi mắt hạnh bị mưa tuyết làm ướt át lướt qua vai Triệu Tri Học, nhìn về phía Bùi Đạc cách đó vài bước, chạm phải đôi con ngươi đen sâu thẳm như đầm nước của nam tử.
Hàng mi dài của Bùi Đạc rũ xuống, lướt qua đôi bàn tay đang nắm chặt bả vai Khương Ninh Tuệ.
Đó là tay của phu quân nàng.
***
Vừa nãy, Triệu Tri Học và Bùi Đạc bước ra, liền nhìn thấy Lương Văn Đào đang chặn đường một tiểu nương tử.
Đợi đến khi Triệu Tri Học nhìn rõ tiểu nương tử đó là Khương Ninh Tuệ, hắn ta bèn vội vã chạy tới, chỉ sợ nương tử nhà mình bị tên khốn kiếp Lương Văn Đào kia bắt nạt. Nhưng nhanh hơn hắn ta một bước là ngọn bút lông sói của Bùi đệ.
Triệu Tri Học che chở cho Khương Ninh Tuệ ở sau lưng, giận dữ trừng mắt nhìn Lương Văn Đào, khuôn mặt tuấn tú bừng bừng nộ khí: “Lương Văn Đào, ngươi đừng ỷ vào thế lực tiền bạc nhà ngươi mà hống hách ngang ngược bên ngoài.
Ngươi mà dám ức hiếp nương tử ta nữa, ta nhất định sẽ lên phủ nha kiện ngươi! Tri phủ Long Xương thanh liêm chính trực, cương trực công chính, ta không tin tri phủ lại bao che cho nhà họ Lương các người!”
Nghe đến danh xưng tri phủ Long Xương, cơn giận dữ ngút ngàn của Lương Văn Đào như bị dội một gáo nước lạnh tắt ngấm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
