Khương Ninh Tuệ khẽ mím môi: “Vâng.”
Phu quân nói vậy, nhưng nàng nào dám làm theo.
Bà bà mỗi tháng đưa tiền ăn có định mức, nàng phải tính toán chi li. Nếu lỡ tiêu lố, không những bà bà cằn nhằn mà công công cũng sẽ mắng chửi, đến lúc đó e là công công lại lôi chuyện năm lượng bạc kia ra nói, chỉ càng khiến nàng thêm khổ tâm giày vò.
Bùi Đạc đặt đũa xuống, lúc đứng lên, hắn liếc nhìn Khương Ninh Tuệ đang cúi gằm mặt không nói tiếng nào.
Triệu Tri Học vừa đưa cho Khương Ninh Tuệ một con tôm đã bóc vỏ, thấy Bùi Đạc đứng dậy liền hỏi: “Bùi đệ, ngươi không ăn nữa sao?”
Bùi Đạc: “Ừm, ta ăn no rồi.”
Bùi Đạc vừa đi, Triệu Tri Học lại gắp thêm chút thịt cá cho Khương Ninh Tuệ: “Nương tử, thịt cá chỗ này mềm nhất, nàng ăn nhiều một chút, xem nàng gầy chưa kìa.”
Đáy mắt Khương Ninh Tuệ tràn ngập hạnh phúc đong đầy: “Phu quân đối xử với ta thật tốt.”
Triệu Tri Học cười nói: “Nương tử hiền thục lương thiện, chăm sóc ta chu đáo tận tình, biết ta nóng lạnh, sao ta có thể không đặt nương tử vào trong tim cho được. Chờ ta thi đỗ bảng vàng, nhất định sẽ để nương tử sống những ngày tháng sung sướng, đến lúc đó ta sẽ để nương tử mười ngón tay không dính nước mùa xuân, coi nương tử như bảo bối mà nâng niu trong lòng bàn tay.”
Những lời đường mật của Triệu Tri Học làm trái tim Khương Ninh Tuệ nở hoa.
Nàng chẳng mong phu quân sau này có thể cho nàng cuộc sống mười ngón tay không dính nước mùa xuân, nàng chỉ mong phu quân có thể thuận lợi đỗ đạt, giúp nàng bình an vượt qua kiếp nạn này.
Trời ngày càng lạnh, nhưng năm nay mãi mà chưa có tuyết rơi.
Cho đến tận cuối tháng Mười Một, rốt cuộc cũng đón trận mưa tuyết đầu mùa.
Chỉ một loáng sau, mặt đường đã trở nên trơn trượt.
Mưa dầm dề trộn lẫn tuyết, không chỉ đường sá khó đi, mà nếu quần áo bị ướt, e rằng sẽ nhiễm phong hàn.
Thấy sắp đến giờ Ngọ, Khương Ninh Tuệ cầm một chiếc ô giấy dầu, lại sang phòng Bùi Đạc tìm chiếc ô giấy dầu dựng cạnh tủ quần áo của hắn rồi đi đến học đường. Hôm nay trên đường vắng ngắt, con phố vốn rộng rãi nay lại mang dáng vẻ đìu hiu tĩnh mịch.
Giờ Ngọ một khắc, cánh cửa sơn đỏ của học đường mở ra.
Các học sinh nối đuôi nhau bước ra ngoài.
Bức tranh mỹ nhân trong tuyết này khiến trong lòng Lương Văn Đào dâng lên một trận ngứa ngáy râm ran.
Hai tháng nay gã bị đủ thứ chuyện rắc rối quấn thân, nhất là trong chuyện đối phó với Bùi Đạc, đã tiêu tốn không ít tiền của và tâm sức.
Gã âm thầm bỏ tiền thuê năm tốp người đi xử lý Bùi Đạc nhưng chẳng thành, ngược lại lần nào cũng bị Bùi Đạc đánh cho thừa sống thiếu chết, sau đó bọn chúng lại lết cái thân tàn tạ đến đòi gã số tiền còn lại.
Việc không thành, gã không muốn trả tiền, nhưng năm tốp người đó lại đến tửu lâu nhà gã làm ầm ĩ.
Chuyện này mà để phụ thân gã biết, nhất định sẽ lột của gã một lớp da.
Thế là, gã đành phải trộm không ít tiền trong nhà để tống cổ bọn chúng đi. Quãng thời gian này mải đối phó với Bùi Đạc nên gã cũng quên bẵng đi việc tìm kiếm tiểu nương tử kia.
Giờ thì người đang đứng ngay trước mặt, Lương Văn Đào phủi vụn băng tuyết bám trên vai áo, bước về phía Khương Ninh Tuệ.
Hôm nay gã nhất định phải cạy miệng nàng, xem nàng là tiểu nương tử nhà ai.
Khương Ninh Tuệ kiễng chân ngóng nhìn, muốn tìm bóng dáng phu quân và Bùi công tử giữa đám đông học sinh, nhưng trong tầm nhìn mịt mù lại xuất hiện một dáng vẻ xa lạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)