Có thứ gì đó lạnh lẽo như băng lướt qua cổ nàng.
Vân Chiêu run rẩy rồi liếc nhìn một cái.
Đó là những lọn tóc đen kịt, trên đó chẳng biết dính phải chất lỏng gì mà bết dính, quấn chặt lấy nhau.
Nàng chuẩn bị tâm lý kỹ càng, cứng cổ quay đầu lại, bắt gặp một đôi hốc mắt trống rỗng. Thậm chí, nàng còn có thể nhìn xuyên qua hai cái lỗ hổng kia để thấy những lá cờ trắng trong bãi tha ma.
Gió đã ngừng nhưng những lá cờ trắng vẫn cứ bay phấp phới không dứt.
Vân Chiêu: "..."
Nếu không lầm, đây chính là Thi Yêu, một trong những phản diện xuất hiện ở giai đoạn giữa của cuốn sách, nhóm nhân vật chính phải đánh suốt ba ngày mới hạ được.
Tu vi của nàng ta tương đương với cường giả Kim Đan kỳ trung giai của nhân tộc.
Vừa xuống núi đã đụng ngay con quái đầu tiên này, phải nói cái thứ gọi là duyên phận thật đúng là "trái đất tròn", kỳ lạ đến mức khó hiểu mà.
Vân Chiêu mỉm cười, giơ ngón tay giữa lên.
"Đậu." Không phải chỉ thực vật.
"Tiểu cô nương," Thi Yêu cười khì khì nói: "Mắt cô đẹp quá, mắt ta bị người ta móc mất rồi, hay là cô tặng chúng cho ta đi."
Nói đoạn, nàng ta càng lúc càng áp sát, tựa như người tình thì thầm bên tai:
"Tặng ta đi..."
Dường như bị một loại mị lực nào đó mê hoặc, đầu óc Vân Chiêu thoáng chốc choáng váng, không khống chế được mà giơ tay lên.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay sắp chạm vào mắt, nàng đột ngột ngả mạnh đầu ra sau, rồi dùng hết sức bình sinh húc thật mạnh vào trán nữ yêu.
"Cốp —"
Một chiếc đầu rơi xuống, là của đối phương.
Nữ tử thét lên một tiếng thảm thiết, quờ quạng khắp nơi tìm cái đầu bị húc bay.
Vân Chiêu, kẻ có cái đầu cứng hơn một bậc, nhân cơ hội nhảy lên tảng đá. Sau khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, trên trán nàng chậm rãi chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh:
"Thế này mà cũng được sao?"
Ánh trăng mang sắc trắng thê lương.
Bóng cây trong rừng nằm ngang dọc, một loại thú chạy vụt qua với đôi mắt xanh biếc u uẩn. Lũ quạ đen bị kinh động vỗ cánh bay đi, để lại chuỗi tiếng kêu khàn đặc khó nghe.
Mà trên nền đất bùn trước mặt, vô số bóng đen vặn vẹo đang lảo đảo tiến lại gần nàng, tiếng xì xào bàn tán xung quanh lúc to lúc nhỏ, thi thoảng lại vang lên tiếng kêu thảm thiết chói tai.
Kẻ nên đến hay không nên đến đều đã đến, duy chỉ không thấy Sở Bất Ly – người đáng lẽ phải xuất hiện theo đúng cốt truyện.
Những sợi tóc dài bò tới từ mặt đất, giống như rắn leo lên bắp chân nàng. Vân Chiêu vận khí nhảy lên không trung, thanh kiếm Dung Sương phát ra tiếng "oong" rồi thoát khỏi tay bay đi.
"Rốt cuộc là chuyện gì thế này?!"
Không chỉ Sở Bất Ly không đến, mà ngay cả quái vật cần đánh cũng thay đổi rồi —
Trong sách chỉ có hai con chồn tinh, đào đâu ra lắm thứ lộn xộn này chứ!
Kết giới đã mở, với tu vi hiện tại của nàng, muốn trốn ra ngoài là chuyện gần như không thể.
999 cắn khăn tay nhỏ, run bần bật:
"Ta cũng không biết, nhưng mà rắc một nắm gạo nếp liệu có tác dụng không? Hay là ta dùng con cá nặng ba mươi cân câu được hôm kia để vào cửa hàng đạo cụ đổi cho ngươi một ít nhé? Ư ư."
Vân Chiêu muốn băm nó ra thành thịt vụn rồi rắc đi thay gạo nếp luôn cho rồi.
Một chiếc đuôi cáo trắng còn nhanh hơn cả tốc độ của nàng, trong chớp mắt đã quấn chặt lấy eo Vân Chiêu, hung hăng kéo nàng xuống đất.
Những viên đá thô ráp cứa qua lòng bàn tay Vân Chiêu, máu tươi tí tách rơi xuống bùn, làm bắn lên những hạt bụi nhỏ.
Nàng "xuýt" một tiếng, không kịp quan tâm đến vết thương, chật vật ngoái đầu nhìn lại.
Một con bạch hồ được vô số bóng đen vây quanh bước ra khỏi rừng, nó liếm liếm vuốt, chớp mắt đã hóa thành một nữ tử mỹ diễm.
Nàng ta cũng không quên nhặt cái đầu của Thi Yêu lên:
"Lắp vào đi."
Dứt lời, nàng ta tiến về phía Vân Chiêu đang bị bóng đen và đuôi cáo quấn chặt, thân mật ôm lấy vai trái của nàng:
"Tiểu mỹ nhân, tu vi cỡ này mà cũng dám đơn thương độc mã xông vào địa bàn của hai chị em ta, là vì ban đêm không ngủ được sao?"
Vân Chiêu, người vừa thất bại trong lần độ kiếp thứ một trăm linh một và đang chật vật bò về cấp độ Trúc Cơ rác rưởi:
"... Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thiếu niên nghèo!"
Hồ yêu phì cười:
"Cô xem cô nói gì kìa, làm sao cô sống lâu được đến thế, lát nữa là cô chết rồi."
Thi Yêu cuối cùng cũng lắp được đầu vào bèn bò tới, cười hi hi nép sát vào người Vân Chiêu:
"Tiểu cô nương, muộn thế này rồi, cô ở bãi tha ma chờ cái gì vậy? Chẳng lẽ cũng giống ta năm đó, chờ tình lang đến đưa cô bỏ trốn?"
Vân Chiêu sắp khóc đến nơi:
"Tỷ tỷ, tỷ lắp ngược đầu rồi."
Thi Yêu "ồ" một tiếng, giơ tay chỉnh lại đầu cho đúng, thở dài: "Lúc nào cũng gặp hạng người si tình như các cô, thật làm khó yêu quái quá mà. Ta sợ các cô cô đơn, nên mỗi lần ăn xong một đứa, đều phải cất công đi bắt đứa còn lại về ăn luôn."
Vân Chiêu khô khốc đáp: "Ngài thật chu đáo."
Thi Yêu chỉ vào đám bóng đen dày đặc trên mặt đất, nói: "Những kẻ bị ta ăn thịt đều ở trong này, cô nói xem, đến lúc đó tình lang cô chờ liệu có nhận ra cô là đứa nào không?"
Vân Chiêu bảo: "Chắc huynh ấy không tới đâu."
Mặc dù không biết đoạn tình tiết nào đã xảy ra vấn đề, nhưng cấp độ quái vật này đã không còn là chuyện hủy hoại một mảnh tiên cốt nữa rồi. Sở Bất Ly mà đến thì chắc tan biến ngay lập tức. Hắn không đến coi như mạng lớn thoát được một kiếp.
"Không sao, ta sẽ tìm thấy hắn." Bàn tay gầy trơ xương của Thi Yêu đặt lên mắt Vân Chiêu, vuốt ve độ cong của nhãn cầu, liếm liếm khóe môi: "Ta sẽ ăn sạch hắn từng chút một, hai người vẫn sẽ được đoàn tụ thôi."
Càng lúc càng nhiều cánh tay từ dưới đất thò lên ôm lấy Vân Chiêu.
Vân Chiêu đầy lòng hối hận. Sớm biết thế đã chuẩn bị sẵn thực đơn đám giỗ rồi. Đầu bếp tông môn nấu món nguội dở chết đi được, món nguội phải để đại sư huynh ra ngoài mua mới đúng.
Hồ yêu lộ ra nanh nhọn, cúi đầu áp sát cổ nàng.
"Nhưng mấy tiệm đồ nguội dưới núi tiệm nào cũng ngon, món ăn mỗi nơi mỗi vẻ, cụ thể nên mua tiệm nào thì tốt hơn nhỉ..."
Lại một giọt máu từ đầu ngón tay nàng rơi xuống.
"Ting —"
Dường như có thứ binh khí bằng sắt nào đó va chạm vào nhau.
Không khí chẳng biết từ lúc nào đã trở nên yên tĩnh, lũ quạ đen ồn ào thu cánh trốn sau tán lá, bầy sói vốn đang hú trăng cũng phủ phục trong cỏ. Giữa trời đất tịch mịch, tiếng động duy nhất này trở nên cực kỳ chói tai.
Sở Bất Ly tới rồi?
Vân Chiêu thoát ra khỏi sự lựa chọn gay gắt giữa các tiệm đồ nguội dưới núi, chật vật mở mắt nhìn qua kẽ tay đã hóa thành xương trắng của Thi Yêu.
Yêu khí nồng nặc, che lấp hết cả ánh trăng. Trong màn sương mờ mịt lại chẳng biết từ đâu có một đốm sáng ấm áp tỏa ra, giúp nàng nhìn thấy bóng hình ấy.
Gió từ phương xa thổi tới, chiếc mũ trùm đầu rộng thùng thình của người vừa đến lặng lẽ tuột xuống.
Tóc trắng chạm đất, đôi đồng tử đỏ rực như máu. Dẫu tóc trắng xóa nhưng gương mặt lại cực kỳ trẻ trung, trông chỉ như một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi.
Dường như không mấy hứng thú với cảnh tượng bầy yêu quái đi đêm trước mắt, thiếu niên chỉ liếc sơ qua một cái rồi thu hồi tầm mắt, chiếc đèn lưu ly trong tay khẽ đung đưa. Đôi lông mi dài hơn người thường rủ xuống, phủ một bóng mờ nhỏ lên mi mắt. Đường nét nghiêng của khuôn mặt đẹp đến kinh người.
Vân Chiêu nhìn đến ngây người.
Đây là Sở Bất Ly sao? Trong sách đâu có viết hắn ta đẹp mã đến thế này.
Khoan đã. Không đúng. Tóc trắng mắt đỏ, cộng thêm bộ đồ này...
Trong đầu nàng chợt lóe lên một bức chân dung, dòng máu vừa nóng lên tức thì lạnh ngắt.
Kẻ đang đến không phải Sở Bất Ly, mà là — Sát Thần trốn ra từ Yêu Ma Đạo kia.
Vân Chiêu an tường nhắm mắt lại.
Cơm trắng trên mâm cỗ, ăn hết có thể lấy thêm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
