"Ngự kiếm còn phải thi bằng sao? Quy định này có từ bao giờ, sao ta lại không biết?"
Hệ thống biến thành hình dạng một con mèo đen nhỏ, chui ra ngồi trên vai nàng, vừa dùng vuốt rửa mặt vừa nói:
"Hình như là năm ngoái, một vị cao tầng rảnh rỗi không có việc gì làm, vô tình lật xem mấy bức thư khiếu nại của người khác gửi đến lúc trước, cho nên mới bắt đầu áp dụng quy định này."
Năm ngoái ư? Lúc đó nàng còn đang bế quan chuẩn bị độ kiếp, hèn gì không nhận được tin tức.
Nhắc tới lần độ kiếp thất bại đó, Vân Chiêu ủ rũ như một quả quýt bị phơi nắng suốt chín chín tám mươi mốt ngày.
Nàng vốn là người từ thế giới khác, sau một tai nạn ngoài ý muốn thì thai xuyên đến thế giới này. Hệ thống 999 nói với nàng rằng, muốn về nhà thì chỉ có một con đường duy nhất là phi thăng.
Nhiều năm trước, nàng từng hỏi vị hôn phu của mình ở thế giới này rằng rốt cuộc tại sao lại như vậy.
Đối phương im lặng hồi lâu mới hồi âm:
"Chắc là do nàng còn chưa đủ nỗ lực."
Thế là nàng hủy hôn luôn.
"Biết thế lúc đó ta không nên bốc đồng như vậy."
Vân Chiêu cảm thấy hối hận vô cùng.
"Nếu không thì bây giờ trực tiếp giết hắn chứng đạo là xong rồi, cần gì phải rắc rối như thế này."
"Không sao mà." 999 an ủi, "Chúng ta có thể đi giết Sở Bất Ly nha. Dù sao sau này hắn cũng sẽ giết sạch cả giới tu tiên, bây giờ giết hắn coi như là tạo phúc cho thế giới này rồi."
"Này, đây là đạo cụ [Thiên Lý Nhất Tuyến Tiên] ta dùng năm mươi cân đại ngư vô tình câu được hôm qua để đổi trong thương thành đấy. Sau khi kích hoạt, hai người sẽ tự động ràng buộc khế ước đạo lữ, bảo đảm hắn không bao giờ rời xa nàng được nữa, rồi nàng chỉ cần vung tay hạ kiếm một cái là có thể về nhà rồi."
999 đưa cho Vân Chiêu một đoạn hồng tuyến, tỏ vẻ không mấy quan tâm:
"Đúng là nặng năm mươi cân thật đấy, không cần phải nghi ngờ."
Vân Chiêu tự động phớt lờ câu nói phía sau, mắt nàng sáng rực lên, nhanh nhẹn nhảy lên phi kiếm:
"Chúng ta đi Sóc Phong thành ngay bây giờ!"
Trong sách, nơi Sở Bất Ly xuất hiện lần đầu tiên chính là chỗ này.
Hắn một mình đến Sóc Phong thành du ngoạn, nhưng khi sắp đến nơi thì suýt chút nữa đã bị hai con yêu quái ăn thịt.
Dù vậy, hắn vẫn tha thứ cho chúng, kiên trì dùng chân lý để độ hóa.
Cuối cùng, hai con ác yêu hại người vô số kia đã đột nhiên tỉnh ngộ, hổ thẹn mà tự sát.
"Theo như cốt truyện, vì chuyện này mà hắn đã để lại ám thương, tiên cốt bị hủy sạch."
Vân Chiêu tính toán:
"Tu vi của hai con yêu quái kia không cao, cho dù là một phế vật Trúc Cơ kỳ cũng có thể đánh bại được. Đến lúc hắn gặp nguy nan, ta sẽ xuất hiện làm một màn 'anh hùng cứu mỹ nhân', giữ lại tiên cốt cho hắn, chẳng lẽ hắn lại không cảm động đến chết đi sống lại sao?"
999 nhiệt tình vỗ tay:
"Ký chủ thật thông minh!"
Vân Chiêu vô cùng hài lòng:
"Hắn vừa cảm động thì sẽ buông lỏng cảnh giác ngay thôi? Lúc đó ta sẽ vung kiếm xoẹt một cái... khặc khặc khặc."
Kẻ bên cạnh cũng cười theo:
"Khặc khặc khặc."
Vân Chiêu nghi hoặc:
"Sao ngươi cười nghe giống phản diện vậy?"
999 không trả lời, im lặng như đã chết.
Nhưng tiếng cười vẫn tiếp tục vang lên.
Trời đã tối từ lâu, đây là một ngọn núi hoang cách Sóc Phong thành hai trăm dặm, bãi tha ma cách đó không xa cắm đầy những tấm bạch phan nằm ngang dọc.
Gió thổi qua, những tấm bạch phan rách nát tả tơi nhẹ nhàng lay động, mấy đốm lân hỏa xanh lè u uẩn vờn quanh chúng, chập chờn bất định.
Tiếng cười kia ngày càng gần, cuối cùng gần như dán sát vào màng nhĩ Vân Chiêu mà vang lên, mang theo cảm giác ngứa ngáy.
"Hắc hắc hắc..."
Vân Chiêu: "..."
Hỏng bét.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
