Phu, phu quân?!
Vân Thiền nghe tiếng liền quay đầu lại, mặt đỏ bừng.
Nàng nhét dây cương vào tay Tiết Minh Chiếu, cũng không thèm để ý đến người bán hàng rong, đẩy nam nhân bỏ đi.
Không ngờ nam nhân nắm ngược lấy cổ tay nàng, hỏi: "Nàng có thích cái nào không?"
Vân Thiền do dự hồi lâu, cắn môi lắc đầu.
Mấy ngày nay nàng cũng được chứng kiến người nhà nông kiếm tiền không dễ dàng, đồ trang sức không phải là vật dụng cần thiết, vẫn nên tiết kiệm thì hơn. Nhưng chiếc trâm cài tóc đó giản dị mà đẹp mắt, nàng nhịn không được lại liếc nhìn chúng một cái, rồi xoay người đi về phía trước.
"Không có cái nào ta thích cả, đi thôi, ta muốn đến hiệu gạo xem sao."
Tiết Minh Chiếu thuận theo ánh mắt nàng vừa rồi nhìn lại, cũng nhìn thấy cây trâm vân hoa văn kia.
Hắn do dự một lát, móc 15 đồng tiền từ trong túi tiền ra ném vào tay ông chủ, một tay chộp lấy cây trâm nhét vào trong ngực, đánh xe lừa đuổi theo Vân Thiền.
Vân Thiền đã nhiều năm không đến huyện thành, ký ức đã sớm mơ hồ, chỉ mơ hồ nhớ được đường, muối và lương thực đều được bán trong tiệm lương thực, nhưng giá bán thì nàng không rõ.
Huyện Nguyên có một con đường lớn tên là Mại Mại Nhai, đây là nơi náo nhiệt nhất huyện thành, đứng ở đầu đường, từ xa Vân Thiền đã nhìn thấy tiệm lương thực treo tấm biển đỏ chót.
Đi vào trong tiệm lương thực, ánh mắt nàng lướt qua hai bên chất đầy bao tải đủ loại lương thực, nàng liếc mắt một cái liền nhìn thấy hai cái hộp trên quầy cuối cùng, bên trong bày bán mục tiêu chuyến đi này của nàng... đường mía và mạch nha.
Đường mía cũng chính là đường đỏ, được cắt thành từng khối vuông nhỏ màu nâu đỏ đặt trong hộp, phía dưới ghi “thạch mật” giá 100 văn/cân.
Mạch nha thì sền sệt dạng bán lỏng, được đựng trong bình sứ miệng rộng, phía dưới ghi “đường ý” giá 90 văn/cân.
"Hít..." Thấy giá cả này, Vân Thiền hít vào một ngụm khí lạnh.
Vừa rồi bọn họ đi ngang qua cửa hàng thịt heo, thấy thịt heo chỉ mới 40 văn/cân, đường này vậy mà còn đắt hơn thịt heo nhiều!
Chưởng quầy tiệm lương thực cười tủm tỉm hỏi: "Hai vị muốn mua đường à? Đường trong tiệm Từ Ký của ta, phẩm chất có thể nói là hàng đầu."
Vân Thiền lắc đầu, hỏi: "Ta không mua, ta muốn bán đường, chưởng quầy có mua không?"
Chưởng quầy sửng sốt, nhìn tiểu nương tử xinh đẹp trước mặt, người bán đường hắn đã gặp nhiều, nhưng đa phần đều là thương đội và người bán hàng rong đi từ nam ra bắc, một cô nương muốn cùng hắn làm ăn, vẫn là lần đầu tiên.
"Ta đương nhiên có mua, không biết trong tay nương tử có đường gì?"
Vân Thiền nói: "Một loại đường mới, có lẽ ngươi chưa từng nhìn thấy."
Bước ra khỏi cửa tiệm lương thực, Vân Thiền sải bước lên xe lừa, giục Tiết Minh Chiếu, bảo hắn mau đánh xe về nhà. Lúc này trong lòng nàng đã sớm bay về căn bếp nhỏ trong nhà, hận không thể lập tức nấu ngay cây chỉ cụ ra thành đường.
Thật ra việc trồng khoai tây nàng chưa từng làm, còn không thể bảo đảm nhất định có thể thành công hay không, nhưng trước kia nàng từng tự làm đường mía, đối với việc nấu cây chỉ cụ đường này có 70 – 80% nắm chắc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
