Thượng Thanh Châu cai quản mười ba huyện, trong số đó, huyện Nguyên không phải là huyện nghèo nhất, nhưng cũng chẳng khá khẩm gì.
Sáng sớm xếp hàng vào thành, phần nhiều là những hộ nông dân buôn bán nhỏ. Ai nấy đều vận y phục vải thô vá chằng vá đụp, gánh gồng, cõng sọt, gương mặt rám nắng gió.
Tới cổng thành, tên lính gác liếc mắt nhìn con thỏ trong lòng Vân Thiền, nói: "Bốn văn."
Tiết Minh Chiếu gật đầu, móc ra bốn đồng tiền từ trong túi tiền bên hông đưa cho lính gác.
Trong huyện thành, những phiến đá xanh lớn được lát từ đầu đường đến cuối phố, hai bên đường cửa hàng san sát nhau, người bán hàng rong lại càng nhiều hơn.
Nào là bán bánh bao, bán cháo bán bánh, bán đồ trang sức, bát đĩa đèn nến, đủ loại khiến người ta hoa cả mắt.
Xe lừa đi qua con đường đá xanh phát ra tiếng "kẽo kẹt, kẽo kẹt", một lát sau, xe dừng lại trước một tửu lâu, Tiết Minh Chiếu xuống xe từ cửa sau rồi đi vào sau bếp bán thỏ, Vân Thiền ở lại ngoài xe trông coi.
Trên đường lớn rất náo nhiệt, sáng sớm người xe qua lại tấp nập, Vân Thiền đứng bên xe lừa, nhìn những món đồ trang trí tóc trên quầy hàng nhỏ bên cạnh.
Những thứ nàng mang theo bên mình khi đến Tiết gia, ngoài mấy bộ y phục ra thì chỉ còn một cây trâm cài tóc bằng trúc vẫn thường dùng, vốn dĩ nàng còn có một cây trâm bạc, nhưng đã bị Lý Quế Chi cướp mất.
Trên tấm vải thô bày bán phần lớn là trâm cài tóc được điêu khắc từ gỗ, có mấy cái bằng bạc, miệng ông chủ quán rao to, động tác trên tay không ngừng, cầm lấy một con dao nhỏ gọt trâm.
"Trâm cài tóc đây, trâm gỗ đào, trâm gỗ du, trâm bạc, đủ loại hoa văn, xem một chút nào!"
Thấy nàng dừng chân hồi lâu, ông chủ quán niềm nở chào mời: "Tiểu nương tử, ưng cái nào thì thử xem sao?"
Vân Thiền lắc đầu không đáp, mỉm cười với chủ quán, đi sang phía bên kia xe bò.
Ở nơi chủ quán không nhìn thấy, gương mặt nhỏ nhắn vừa rồi còn rạng rỡ nụ cười của nàng liền xụ xuống.
Tay nghề của chủ quán rất tốt, những chiếc trâm cài tóc được điêu khắc đều rất đẹp, đặc biệt là chiếc có hoa văn mây lành trông rất đẹp mắt, nhưng vấn đề là nàng thật sự không có tiền.
Chút tiền đồ cưới ít ỏi còn sót lại của nguyên chủ, đều bị thúc thẩm vơ vét sạch sẽ, sau khi đến Tiết gia, nàng cũng không có chỗ nào phải tiêu tiền nên không có cảm giác gì, bây giờ vào thành mới bừng tỉnh, bản thân nàng hiện tại chính là kẻ trắng tay không có một đồng.
Một ngọn lửa nhỏ muốn kiếm tiền bùng cháy trong lòng nàng!
Không lâu sau, Tiết Minh Chiếu đi ra, trong tay hắn không còn con thỏ nào nữa, túi tiền bên hông rõ ràng đã nặng hơn, đuôi lông mày lộ rõ vẻ vui mừng.
Vân Thiền ghé sát vào nhỏ giọng hỏi: "Bán được bao nhiêu?"
Khóe miệng nam nhân hơi nhếch lên: "150 văn."
"Nhiều vậy à!" Đôi mắt Vân Thiền sáng long lanh.
"Vừa hay gặp được một vị lão gia đặt tiệc, trong đó có hai món đều cần dùng đến thỏ, con thỏ của ta lại còn sống tươi roi rói." Hắn giải thích.
Chủ quán bên cạnh thấy hai người đứng sát rạt, trò chuyện vui vẻ, trong lòng nổi lên ý nghĩ, lớn tiếng chào mời với Vân Thiền.
"Tiểu nương tử, thích cây trâm nào thì bảo phu quân mua cho, tất cả đều có giá 15 văn thôi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

