Thúc thúc bên cạnh cũng không nghĩ nhiều như vậy, chỉ thở dài: "Không lên núi làm việc thì biết làm sao? Ở nhà thì có thể biến ra đồ ăn được à?"
Nghe vậy, nữ nhân kia cũng im lặng, cúi đầu đi về nhà.
Bên này Vương Hương Nguyệt đang chuẩn bị nấu cơm, con trai con dâu không có ở nhà, bà và Tiết lão hán định nấu bát cháo loãng ăn với dưa muối cho xong bữa, bếp vừa nhóm lên, liền nghe thấy tiếng cổng vang lên, bà thò đầu ra xem thì ra là hai người từ trên núi trở về.
Tiết lão hán trong nhà chính cũng xỏ dép đi ra, nhìn thấy đồ đạc đầy đất, tẩu thuốc trên tay ông suýt chút nữa thì không cầm nổi.
Tiết Minh Chiếu vừa đổ chỉ cụ vào sọt tre, vừa đáp: "Chỉ có hai con thỏ kia là con săn được, còn lại đều là do Thiền Nhi bắt được."
"Cái gì?" Hai lão nhân đồng thanh kêu lên.
Tiểu tức phụ yếu đuối nhà mình lại có bản lĩnh này à?
Ánh mắt hai người rơi vào thiếu nữ đang ngồi bên bàn mở túi, thấy nhắc đến mình, Vân Thiền mím môi cười ngại ngùng.
"Trước kia con từng học phụ thân cách đặt bẫy, vừa hay dùng được."
"Cha, mẹ, lần này trên núi chúng ta còn tìm được cái này, nó gọi là khoai tây." Vân Thiền mở bọc ra, củ khoai tây vàng óng ánh trải đầy bàn.
"Khoai tây?" Tiết lão hán nhặt một củ lên xem đi xem lại, thứ này hình như trước đây ông chưa từng thấy qua.
Vân Thiền lặp lại nguyên văn lời vừa nói cho hai lão nhân gia nghe, nhưng bọn họ vẫn có chút không dám tin, bởi vì thứ vừa có thể làm rau ăn vừa có thể làm cơm ăn như vậy, bọn họ hoàn toàn chưa từng nghe nói tới.
Dưới ánh mắt nghi ngờ của bọn họ, Vân Thiền quyết định bữa tối hôm nay nhất định phải do nàng đích thân xuống bếp, làm một bữa tiệc khoai tây để cho người nhà họ Tiết một chút ngạc nhiên nho nhỏ về khoai tây!
Dù mới xuống núi thật sự rất mệt, nhưng nàng vẫn phải cho mọi người thấy được sự tuyệt diệu của khoai tây!
Đợi Vân Thiền thở đều, nàng liền cầm khoai tây và chuột đồng vào bếp, ba người còn lại ở trong sân bận rộn xử lý gà rừng và cá chép, ba con cá để lại một con ăn tối nay, hai con còn lại được Tiết Minh Chiếu xách ra khỏi cửa.
Nói đến người có quan hệ tốt nhất với hắn trong thôn, ngoài Ngô Đại Hổ ở cách vách ra thì chính là Lâm Kình ở đầu thôn, ba người bằng tuổi nhau, là tình cảm cùng nhau lớn lên từ nhỏ.
Dạo trước trong tiệc thành thân của hắn, hai người đã ra sức giúp đỡ không ít, mùa hè nóng nực, cá chết cũng không để được đến ngày hôm sau, Tiết Minh Chiếu liền dứt khoát mang đi chia cho huynh đệ, mấy ngày nay trong thôn, nhà nhà đều bắt đầu thắt lưng buộc bụng, cá cũng là thứ tốt.
Ở trong sân, Vương Hương Nguyệt bưng cá chép đã mổ bụng bỏ vảy vào bếp, liền thấy Vân Thiền đang cắt khoai tây thành sợi nhỏ, nhất thời hiếu kỳ liền định ở lại xem.
Không ngờ Vân Thiền lại đẩy bà ra ngoài.
"Mẹ, mẹ cứ ở trong nhà đợi cơm đi."
Món khoai tây xào đơn giản, thường ngày nhất của Hoa Hạ tất nhiên là món không thể thiếu tối nay, khoai tây được nàng cắt sợi ngâm một lát, rửa sạch rồi xào, trước khi ra khỏi nồi, nàng chỉ cần cho thêm chút hành lá và muối là được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)