Buổi trưa hai người ăn qua loa bánh nướng với nước nóng rồi về phòng nghỉ ngơi, để dành sức lực xuống núi.
Vân Thiền dựa vào giường cởi giày ra xoa bóp bắp chân, bàn chân trắng nõn nà đặt trên tấm thảm da thú trông vô cùng đáng yêu.
Nam nhân ngồi bên cạnh liếc mắt nhìn thấy một mảng trắng nõn nà kia, nhịn không được cầm lấy ống tre uống mấy ngụm nước, yết hầu hắn chuyển động, chậm rãi thở ra một hơi, sau đó kéo bắp chân của nàng đặt lên đầu gối mình, hai tay khẽ dùng sức xoa bóp.
"Ơ! Không, không cần đâu! Ta tự làm được rồi!"
Hai má Vân Thiền đỏ bừng, mặc dù bọn họ đã là phu thê, cũng đã ngủ chung giường, nhưng việc như xoa bóp chân này vẫn có chút quá mức thân mật…
Hàng mi như lông vũ khẽ chớp, mỗi lần chớp đều chớp vào lòng Tiết Minh Chiếu, nhìn đôi mắt long lanh hơi nước của nàng, hắn im lặng một lúc lâu mới thu tay về.
Nếu lúc này chọc tiểu tức phụ khóc, vậy thì thật sự là được không bằng mất.
Đợi qua buổi trưa, hai người bắt đầu phân công hợp tác thu dọn đồ đạc mang xuống núi.
Trong giỏ của Vân Thiền đựng đầy chỉ cụ, thỏ rừng, gà rừng và chuột đồng.
Ba mươi cân khoai tây được Tiết Minh Chiếu dùng áo bào bọc lại, gói ghém cẩn thận, vậy mà hắn lại cõng hết lên người, ba con cá béo mập được xâu thành một chuỗi bằng dây gai xách trên tay.
Đường xuống núi phải đi gần một canh giờ rưỡi, thuận lợi thì đến lúc hoàng hôn là tới nơi.
Xuống núi khó hơn lên núi rất nhiều, lúc lên núi gặp chỗ khó đi còn có thể tay chân cùng dùng, lúc xuống núi chỉ có thể cẩn thận dò đường mà đi.
Dây mây trên gùi ngăn cách bởi lớp vải thô, chắc là đã cọ xát đến trầy da vai, lúc này đang nóng rát đau, Vân Thiền liếc mắt nhìn nam nhân đang đeo đồ đầy người, cắn răng không nói gì.
Nửa đoạn đường sau, nàng cảm thấy tim mình đập như sấm, như thể muốn nổ tung, hơi thở cũng ngày càng nặng nhọc. Đối với nàng trước kia mà nói, cõng mười mấy cân này căn bản chẳng là gì, thế mà giờ đây chút đồ này lại muốn mạng của nàng.
Tiết Minh Chiếu sớm đã nhận ra nàng đang cố sức, hai lần đưa tay muốn giúp đỡ đều bị thiếu nữ lắc đầu từ chối, mức độ này nàng còn có thể chịu đựng được.
Khi nhìn thấy thôn làng trong ánh hoàng hôn đỏ rực, Vân Thiền kích động đến mức nước mắt lưng tròng, hai tay chống nạnh thở hổn hển, trước đây khi băng qua rừng mưa, nàng cũng chưa từng cảm thấy khó khăn như vậy!
Trên đường về thôn gặp phải mấy người dân vác cuốc vừa từ ruộng về, thấy Tiết đại lang và thê tử mang theo đầy ắp đồ đạc trở về, mọi ngươi đều ngạc nhiên nói: "A Chiếu à, sao ngươi lên núi còn dẫn theo cả thê tử vậy?"
Tiết Minh Chiếu cũng không nói nhiều, chỉ nói hai người lên núi có người trông nom, rồi kéo Vân Thiền về nhà.
Một nữ nhân lớn tuổi hơn một chút, liếc nhìn bóng lưng Vân Thiền, lắc đầu: "Tính cách lạnh lùng của Tiết gia đại lang này cũng không biết là giống ai, một tiểu tức phụ da thịt trắng nõn như vậy cũng không biết thương tiếc, còn lôi kéo lên núi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


