“Là tự bọn họ cứ nhất quyết muốn trêu chọc tớ đấy chứ!”
Mộ Nhuyễn Nhuyễn không kìm được mà đỏ hoe mắt, ai oán nhìn cô, giọng điệu thất vọng: “Chẳng lẽ cậu cũng giống như những người khác, nghĩ tớ tâm cơ, ngoài mặt thì tỏ vẻ thanh cao, thực chất là cố ý muốn thu hút sự chú ý của mấy vị thiếu gia đó sao?”
“Chính cậu cũng suốt ngày ở bên cạnh Tề Cận Dã, việc gì phải đến dạy đời tớ.”
Sau khi nói xong câu này, dường như cô ấy nhận ra phản ứng của mình có hơi quá khích, vì thế sau một thoáng ngượng ngùng, cô ấy vội vàng nắm lấy tay Ôn Thập Nhất.
“Thập Nhất, tớ… tớ không cố ý đâu, tớ biết cậu bị ép buộc trở thành nô lệ của Tề Cận Dã mới phải nghe lời anh ta, vừa rồi tớ bị dọa đến ngẩn người, trong lòng lại bực bội nên mới nói sai, cậu đừng trách tớ nhé.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

