Với tư thế này, chỉ cần anh khẽ ngẩng đầu là có thể hôn lên làn môi cô.
Trong khoảng cách gần gũi không một kẽ hở này, Tần Du với hơi thở dồn dập đang chăm chú quan sát đôi mắt, sống mũi và cả đôi môi cô…
Rõ ràng lúc mới gặp, đây không phải là một gương mặt quá mức kinh diễm, nhưng lúc này anh lại cảm thấy cô đặc biệt xinh đẹp.
Ôn Thập Nhất vội vàng đứng dậy, nới rộng khoảng cách với anh: "Tôi muốn gọi anh dậy để bôi thuốc."
Cô né tránh ánh mắt của anh, một lần nữa lấy hộp y tế ra.
Tần Du nhìn chằm chằm vào cô, sau đó không nhanh không chậm, dứt khoát cởi chiếc áo len ra ném sang một bên. Khi Ôn Thập Nhất quay người lại, đập vào mắt cô là cảnh tượng anh đang để trần nửa thân trên vạm vỡ, tự giác đợi cô tới bôi thuốc.
Cô rũ mắt ngồi xuống cạnh anh, giúp anh tháo lớp băng gạc trên vai ra.
Hơi thở ấm áp phả vào vùng cổ và vai anh, khiến một luồng điện tê dại tức thì chạy dọc khắp cơ thể.
"Hôm nay về muộn thế, cô đã đi đâu vậy?"
Tần Du vờ như vô tình hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

