Phùng Cao Phong đau đớn khóc thương con gái yêu quý đến mức nước mắt giàn giụa, tiếng khóc xé lòng khiến khán giả tại hiện trường và cư dân mạng xem livestream đều vô cùng xót xa, mọi người vô cùng đồng cảm với người đàn ông này, haiz! Tuổi trung niên mất đi đứa con gái duy nhất, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, thật quá thảm thương!
Bên bờ sông đã có ba chiếc thuyền trục vớt đi tới, sau khi đội trục vớt chuyên nghiệp bàn bạc, họ vẫn quyết định để “thợ lặn” xuống trước.
Hai nhân viên trục vớt mặc đồ lặn lần đầu tiên phải vớt xác dưới sự chứng kiến của đông đảo mọi người như vậy, điều này khiến họ không khỏi có chút căng thẳng.
“Ba, hai, một, xuống!” Theo tiếng ra lệnh, hai thợ lặn lập tức lặn xuống nước.
Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía mặt nước, ngay cả Phùng Cao Phong cũng ngừng khóc, dưới sự dìu đỡ của người quen bước đến sát mép nước, căng thẳng dõi theo.
Mười phút trôi qua, không có kết quả gì; hai mươi phút trôi qua, vẫn chẳng thấy tăm hơi.
“Đại sư này sẽ không tính sai chứ? Làm lớn chuyện như vậy ngàn vạn lần đừng có nhầm lẫn gì nhé!”
“Không đâu, đại sư đâu có bói toán, cô ấy có khả năng thông linh, oan hồn đích thân báo mộng thì sao sai được? Kiên nhẫn chờ đợi đi!”
“Haiz! Nhìn người nhà khóc đến nông nỗi này, tôi thấy xót xa quá, chỉ muốn xông lên băm vằm tên hung thủ ra làm trăm mảnh.”
“Ai nói không phải chứ! Haiz! Thật nghiệp chướng!”
Thân Viện vẫn luôn như vậy, cô bỏ ngoài tai mọi lời ngờ vực trên mạng, cũng không mảy may giải thích. Ngay cả chính cô còn chưa hiểu rõ vì sao mình lại có năng lực này, thì biết giải thích thế nào đây?
“Có phát hiện rồi!” Đúng lúc tiếng xì xào bàn tán của đám đông ngày một nhiều, ngay cả Ngô Chính Nghị cũng có phần sốt ruột định mắng Tiểu Đinh vài câu, thì một thợ lặn đột nhiên ngoi lên mặt nước, tháo mặt nạ ra hét lớn.
Đám đông lập tức xôn xao hẳn lên, bầu không khí càng thêm căng thẳng. Khi thợ lặn mang theo dây thừng và túi chuyên dụng lặn xuống nước một lần nữa, ai nấy đều nín thở, đăm đăm dõi mắt nhìn theo, không ai dám thở mạnh.
Ào! Cuối cùng, dưới sự chứng kiến của bao người, hai thợ lặn đã đưa một chiếc túi bọc thi thể lên khỏi mặt nước.
“Kỳ Kỳ ơi! Con gái của ba ơi!”
“Lão Phùng! Lão Phùng!”
“Anh rể! Mau gọi xe cấp cứu! Mau lại đây giúp với!”
Nhìn thấy chiếc túi đựng thi thể, Phùng Cao Phong thảm thiết gọi con gái một tiếng, rồi hai mắt trợn ngược, vì quá đau xót mà ngất lịm đi.
“Haiz!” Thân Viện thở dài một tiếng, sau đó từ từ nhấn nút tắt livestream.
Thi thể đã được tìm thấy, nhiệm vụ của cô cũng hoàn thành. Những hình ảnh tiếp theo không tiện truyền ra ngoài, trước khi bị khóa phòng phát sóng, cô tự tắt livestream thì hơn.
Một phút sau, Phùng Cao Phong ngất xỉu đã được xe cảnh sát đưa thẳng đến bệnh viện.
Thân Viện không đi theo, cô mở điện thoại lên, định gọi một chiếc xe về nhà nghỉ lấy quần áo rồi về thành phố S cho xong.
Người nhà nạn nhân đáng thương như thế, cô cũng đã chứng minh bản thân không phải kẻ lừa đảo trước sự chứng kiến của hàng vạn khán giả, thế là đủ rồi, tiền nong gì đó cô cũng không màng nữa.
Thực tế là ngay khoảnh khắc thi thể vừa trồi lên, phòng live của cô đã nhận được vô số lượt quyên góp, nếu cô không tắt livestream, ước chừng đã kiếm được một khoản kha khá.
“Này! Cô định đi đâu đấy?” Đinh Tuấn Vũ không quên nhiệm vụ bám sát người phụ nữ này ngày hôm nay, nên ngay khi cô vừa bước ra khỏi đám đông, hắn đã đuổi theo.
“Về nhà chứ đi đâu! Nhiệm vụ của tôi đã kết thúc rồi.” Thân Viện đáp như lẽ đương nhiên.
“Đùa gì vậy? Vụ án chưa kết thúc cô tưởng cô đi được sao?” Đinh Tuấn Vũ gào lên gấp gáp.
“Tôi đã tìm cho các anh hiện trường gây án đầu tiên, lại chỉ ra cả nơi vứt xác, phá án là việc của cảnh sát các anh, liên quan quái gì đến tôi nữa? Tránh ra, đừng cản đường!”
Sao hả? Còn định ăn vạ à? Thân Viện lườm anh một cái, định tiếp tục đi về phía đường lớn.
“Đội trưởng Ngô, đội trưởng Ngô! Nghi phạm muốn bỏ trốn!” Đinh Tuấn Vũ bí quá, liền hét toáng lên.
Lập tức đám đông đồng loạt nhìn về phía họ.
“Hừ! Chưa chịu thôi đúng không? Cẩn thận tôi khiếu nại anh đấy!” Tiếng hét của tên nhóc này đã thổi bay chút thiện cảm ít ỏi mà cô khó khăn lắm mới tích lũy được dành cho hắn.
Cái gì mà nghi phạm chứ? Cô rõ ràng là đại công thần, đám người vô dụng này không cảm ơn cô đàng hoàng, không tặng cờ thi đua công dân gương mẫu thì thôi đi, giờ còn định ngậm máu phun người sao?
“Tùy cô khiếu nại, dù sao cô cũng không được đi.” Đinh Tuấn Vũ bướng bỉnh dang rộng hai tay, chặn đứng đường đi của Thân Viện.
“Chào cô Thân, chúng tôi không cần biết cô là thần tiên thật hay là đồng phạm, trước khi mọi việc sáng tỏ, chúng tôi có quyền yêu cầu cô phối hợp điều tra. Cô muốn tôi còng tay cô trước mặt bàn dân thiên hạ, hay tự mình ngoan ngoãn lên xe cảnh sát ngồi đợi?”
Ngô Chính Nghị lúc này cũng bước tới, lời nói của ông chẳng chút khách sáo, vô cùng cứng nhắc và mang đậm giọng điệu quan liêu.
“Được, tốt lắm!” Thân Viện tức giận bật cười. Cô hủy chuyến xe vừa đặt qua mạng, rồi tiện tay mở cửa một chiếc xe cảnh sát bên lề đường, bước thẳng vào trong ngồi.
Cô chỉ không muốn làm căng khiến đôi bên khó coi mà thôi. Muốn giữ chân cô lại ư? Đừng hòng!
Chỉ cần điều tra sơ qua là có thể biết cô không có chút hiềm nghi nào, đám cảnh sát này chẳng qua chỉ muốn giữ cô lại để ép cô khai ra hung thủ mà thôi.
Hừ! Mơ đẹp thế! Thân Viện đang lúc giận dữ thầm thề rằng mình tuyệt đối sẽ không hé răng thêm nửa lời. Chỉ dựa vào cái thái độ này của các người mà muốn cô tiếp tục giúp đỡ sao? Hừ, mơ tưởng!
Đinh Tuấn Vũ thấy cô lên xe, sợ cô thừa cơ bỏ trốn, thế là cũng vội vàng leo lên theo, định bụng sẽ canh chừng người phụ nữ này thật kỹ.
Trong lòng hắn thực ra đã bắt đầu thừa nhận người phụ nữ này có bản lĩnh thật sự. Suy cho cùng, trước đây cô chưa từng có ghi chép từng đến thành phố C, cũng không quen biết nạn nhân, cuộc sống của cả hai chưa từng có bất kỳ điểm giao nhau nào.
Buộc tội cô là đồng phạm hay nghi phạm cũng chỉ là biện pháp bất đắc dĩ, bởi lẽ ngoài giả thuyết đó ra, họ không thể tìm được lời giải thích khoa học nào cho việc vì sao cô lại biết rõ chi tiết quá trình gây án đến thế, đúng không?
Thời đại mới không cho phép tuyên truyền chuyện quái lực loạn thần, chuyện này bắt họ viết báo cáo thế nào đây? Ghi là cốt đồng? Hay là pháp sư biết thông linh? Chậc chậc chậc, báo cáo này mà nộp lên, không chỉ Đội trưởng Ngô mà ngay cả các đồng nghiệp ở phòng kỹ thuật cũng sẽ bị mắng vuốt mặt không kịp.
“Chuyện này, cô cũng đừng tức giận, nếu bản thân cô trước đây cũng là cảnh sát, cô cũng biết chúng ta làm việc đều phải dựa trên khoa học và đúng quy trình. Khả năng này của cô, hì hì, bắt chúng tôi báo cáo thế nào đây?”
Nhận thấy bầu không khí quá mức ngột ngạt, Đinh Tuấn Vũ xoa xoa tay, chủ động xuống nước làm hòa.
Thực ra cũng chẳng phải hắn đóng kịch, xét theo quy trình thì việc này quả thật không đúng quy định. Cô là người duy nhất nắm giữ manh mối phá án quan trọng nhất, sao họ có thể thả người đi dễ dàng như vậy được? Có ngốc mới làm thế.
Thân Viện quay đầu sang hướng khác, không thèm mở miệng, cô chẳng buồn nói chuyện với kẻ hai mặt giả tạo này.
“Đại sư, cô có thể chia sẻ đôi chút về năng lực này của cô được không? Tối qua tôi đã xem lại mấy video trước đây của cô, nếu cô thực sự có thể mơ thấy hiện trường gây án, nghĩa là những vụ án đó đều có thật. Cô có từng nghĩ đến việc sẽ giúp phá sạch những vụ án mà cô từng mơ thấy trước đây chưa?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)