Dưới ánh mắt căng thẳng của Đinh Tuấn Vũ, Thân Viện chợt mở bừng mắt.
“Nhà nghỉ Tịch Viên, ở đó có thể nhìn thấy bảng hiệu đèn của nhà nghỉ Tịch Viên.”
Đinh Tuấn Vũ vội vàng lấy điện thoại ra tìm kiếm nhà nghỉ Tịch Viên, người cũng kích động giống như anh lúc này còn có khán giả trong phòng livestream, đặc biệt là những người ở thành phố C, đều đồng loạt mở bản đồ lên.
“Đồ lừa đảo, chỗ chúng tôi làm gì có nhà nghỉ Tịch Viên nào.”
“Đúng vậy, cô muốn diễn thì ít nhất cũng phải diễn cho giống một chút chứ, đào đâu ra nhà nghỉ Tịch Viên?”
“Haha! Lật xe rồi nhé! Muốn lừa người thì cũng phải tìm hiểu trước cho kỹ chứ, cười chết mất.”
“Mọi người ơi, liệu có phải là nhà nghỉ Mộng Viên không? Chính là cái nhà nghỉ cũ mở được hơn hai mươi năm ở đường Tân Hà Tây ấy, dạo trước tôi lái xe ngang qua, chữ Mộng trên biển hiệu của nó chỉ sáng mỗi nửa chữ Tịch thôi.”
“Nghe anh nói vậy tôi cũng nhớ ra rồi, chắc chắn là quanh khu đó, con sông đó cách căn nhà gỗ này lái xe chưa tới mười phút, mau, báo cảnh sát!”
“Khỏi báo, cảnh sát đã kéo streamer lên xe rồi kìa.”
“Trời đất ơi, streamer này có bản lĩnh thật đấy!”
“Giả thôi, cô ta chính là đồng phạm.”
“Đúng thế, làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, chính cô ta chỉ ra hiện trường vụ án, bây giờ nhắm mắt bừa một cái lại nhìn thấy địa điểm phân xác? Ai mà tin được!”
“Đừng ồn ào nữa, tin hay không hôm nay sẽ rõ, tôi mặc kệ cô ta có phải đang tạo chiêu trò hay không, tôi chỉ quan tâm cô ta có thể dẫn cảnh sát tìm được thi thể của nạn nhân hay không thôi.”
“Đúng vậy, nếu cô ta có cái gan chó dám trêu đùa cảnh sát, cảnh sát cũng không phải dạng vừa đâu, cũng đủ cho cô ta ăn đủ rồi.”
Lúc này Đinh Tuấn Vũ đã không còn tâm trạng để ý xem khán giả trong phòng livestream nói gì nữa, sau khi kéo Thân Viện lên xe, anh lập tức gửi một tin nhắn vào điện thoại của Ngô Chính Nghị.
“Đội trưởng Ngô, bà đồng này nói cô ta nhìn thấy hiện trường phân xác, ngay bờ sông gần nhà nghỉ Mộng Viên, mau cử người phong tỏa hiện trường, người đàn bà điên này đã nói địa điểm trong phòng livestream rồi, tôi sợ hung thủ hoặc người khác sẽ đến phá hoại hiện trường.”
Ngô Chính Nghị nhận được tin nhắn, không dám lơ là, người phụ nữ này tuy bí ẩn, kỳ lạ, nhưng hiện trường vụ án cô ta nói tối qua là thật, vậy thì hiện trường phân xác này cũng có khả năng là thật.
Thế là, khi Đinh Tuấn Vũ đưa Thân Viện và Phùng Cao Phong với đôi mắt đỏ ngầu đang cố gắng kìm nén cảm xúc xuống xe chưa được bao lâu, những cảnh sát nhận được thông báo trước đó đã lần lượt có mặt tại hiện trường.
“Ở đâu? Địa điểm cô nói ở đâu?” Đinh Tuấn Vũ lúc này đã không còn bận tâm đến việc ẩn danh trên mạng nữa, vừa xuống xe anh đã vội vàng tóm lấy Thân Viện gặng hỏi.
Thân Viện hất tay anh ra, chỉ về phía bờ sông phía trước nói: “Chắc là hướng đó.”
“Đi, cô dẫn đường, cô có cần nhắm mắt lại để chúng tôi dắt cô không?” Đinh Tuấn Vũ bước lên một bước, rồi lại chần chừ lùi lại hỏi.
“Tôi có mù đâu, không cần.” Thân Viện bực bội đáp.
“Tôi không có ý đó, ý tôi là cô có cần làm… phép…” Hai chữ cuối của Đinh Tuấn Vũ nhỏ đến mức khán giả suýt nữa thì không nghe thấy.
“Haha, tôi không nghe nhầm chứ? Anh cảnh sát đó nói là làm phép sao?”
“Suỵt! Đừng gõ từ đó ra, cẩn thận phòng livestream bị khóa bây giờ.”
“Đúng vậy, ôi chao, người nhà nạn nhân cẩn thận một chút, haiz!”
“Haiz! Ông ấy đã rất kiên cường rồi, đổi lại là người khác đừng nói chỉ là vấp ngã, chân cẳng chắc đã nhũn ra rồi, đúng là thảm kịch nhân gian.”
“Nghe nói nhà ông ấy ở thành phố C rất giàu có, ông ấy và vợ yêu nhau từ thời đại học rồi tiến tới hôn nhân, vô cùng ân ái, ông chú họ của hàng xóm nhà tôi là người bên nhà vợ ông ấy, nghe nói vợ ông ấy tinh thần đã hơi bất ổn rồi, thật đáng thương quá!”
“Hả? Thảm vậy sao, haiz.”
“Đúng vậy! Hơn nữa chỉ sinh được một cô con gái, bình thường nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, khỏi phải nói là cưng chiều đến mức nào.”
“Thế này thì đòi mạng họ rồi còn gì, rốt cuộc là thù hằn oán hận gì chứ, anh không đi nghe ngóng thử sao?”
“Nghe ngóng ở đâu? Dù sao cũng chưa từng nghe nói nhân phẩm họ có vấn đề, bản thân họ cũng không biết đã đắc tội với ai.”
“Các người đừng tung tin đồn nhảm, tôi là cậu họ của con bé, vợ chồng họ chưa từng có kẻ thù nào, con bé cũng chưa yêu đương.”
“Cậu họ của con bé, vậy là anh cũng hoài nghi vị thám tử thông linh này sao?”
Dưới bóng đêm âm u, một người đàn ông đội đèn pin trên đầu, đang cầm một cây rìu vung chém loạn xạ trong đêm vắng lặng, sau khi hắn chặt xuống một thứ có vẻ như là đầu người, có vẻ như đã dùng túi để đựng cái đầu đó lại, sau đó đi tìm đá khắp nơi, buộc vào phần thân không đầu.
“Ở dưới nước.” Thân Viện mở mắt ra, vô cùng chắc chắn nói.
“Thật sao?” Ngô Chính Nghị lặng lẽ chạy tới đột ngột hỏi.
Bên bờ sông đối diện lại có thêm một số khán giả nghe tin chạy đến xem náo nhiệt, họ thi nhau giơ điện thoại lên quay phim, thậm chí có người còn trực tiếp mở livestream, đây là sợ cảnh sát cưỡng chế yêu cầu Thân Viện tắt livestream sao?
“Chắc chắn, vớt đi!” Thân Viện gật đầu, cô nhìn Phùng Cao Phong mặt mày trắng bệch đang lảo đảo, thở dài một tiếng, nhận lấy điện thoại từ tay ông, vỗ vỗ vai ông rồi lặng lẽ đứng sang một bên.
“Con gái! Con gái của ba, Kỳ Kỳ! Kỳ Kỳ ơi!” Phùng Cao Phong không thể gượng được nữa, trực tiếp quỳ sụp xuống, bắt đầu gào khóc thảm thiết.
“Gọi đội trục vớt đến đây, mau lên!” Ngô Chính Nghị không có tâm trạng đi an ủi một người cha già đau lòng, ông lập tức triển khai công tác trục vớt.
Đáng tiếc hôm kia ở đây đã có một trận mưa lớn, muốn thu thập thêm manh mối e là khó rồi, Ngô Chính Nghị nhìn Phùng Cao Phong vẫn đang quỳ trên mặt đất gào khóc, trong lòng cũng vô cùng khó chịu.
Người làm cha nào có thể chịu đựng được cảnh tượng này chứ, haiz!
Rất nhanh, tin tức nghi là thi thể của con bé ở dưới sông đã lan truyền nhanh chóng, ngày càng có nhiều người hiếu kỳ tụ tập lại, và cuối cùng cũng có người nhà của Phùng Cao Phong chạy đến hiện trường.
“Anh Phùng, anh đừng như vậy.”
“Anh rể họ, anh phải cố gắng chống đỡ nhé!”
Những người đến đỡ Phùng Cao Phong dậy, ai nấy đều đỏ hoe mắt, bắt đầu khuyên nhủ Phùng Cao Phong, đặc biệt là người đàn ông gọi anh rể họ kia, chắc hẳn bình thường rất thân thiết với nhà ông, anh ta dùng hết sức lực toàn thân để đỡ Phùng Cao Phong đang mềm nhũn dậy, nước mắt nước mũi của chính anh ta cũng chảy ra, thỉnh thoảng lại lấy ống tay áo lau đi.
“Kỳ Kỳ! Con gái của ba! Rốt cuộc là kẻ trời đánh nào lại ra tay với con bé ngoan ngoãn hiểu chuyện như con, tại sao mày không đến giết tao đi, đồ trời đánh!”
“Kỳ Kỳ! Ba xin lỗi con, ba không nên tăng ca, ba nên đi đón con mới phải!”
“Kỳ Kỳ, từ nhỏ đến lớn đều là ba đưa đón, tại sao chỉ có lần này ba không đi, lại xảy ra chuyện như vậy, con gái của ba, con đang đòi cái mạng già của ba đấy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)