Nhìn thấy Tỉnh Ngộ cúi đầu cởi hai cúc áo trên cùng, Lâm Lạc vội giữ lấy tay anh.
Người đàn ông nhướng mắt nhìn cậu.
Lâm Lạc nói: "Anh, anh cởi hết đồ, em làm sao ngủ được?"
“Anh cởi đồ, sao em lại không ngủ được chứ?” Tỉnh Ngộ hỏi lại.
"………..." Lâm Lạc tức giận muốn cởi đồ ngủ, "Vậy em cũng tr.ần tru.ồng ngủ, xem xem anh ngủ kiểu gì."
Lâm Lạc nói, và bắt đầu cởi cúc áo ngủ của mình.
Sau khi cởi liên tiếp bốn chiếc cúc áo, Lâm Lạc đột nhiên nhận ra người đàn ông cũng không có tiếp tục cởi quần áo của mình mà cứ nhìn cậu.
Lâm Lạc ngẩng đầu: "Anh nhìn em làm gì, anh không phải muốn tr.ần tru.ồng ngủ sao, cởi đồ ra."
“Đừng cởi.”
Tỉnh Ngộ trước giờ chưa bao giờ cho mình là một quý ông lịch thiệp, ít nhất nếu người yêu trần trụi nằm cạnh, anh không thể đảm bảo mình sẽ không làm gì.
Loại hành vi Liễu Hạ Huệ đó anh không làm nổi.
Anh khép lại vạt áo trước của Lâm Lạc, dỗ dành cậu: “Cài nút áo lại đi, đừng câu dẫn anh nữa.”
Lâm Lạc nghe thấy anh nói, nhưng cậu cũng không dừng lại.
“Em không cài đó.” Lâm Lạc không những không cài mà còn tiếp tục cởi chiếc cúc cuối cùng còn sót lại.
Tỉnh Ngộ nắm lấy tay cậu.
Lâm Lạc vùng vẫy, nhưng không rút ra được.
“Là ai vừa nói muốn ngủ kh.ỏa th.ân hả?” Lâm Lạc trêu chọc.
Tỉnh Ngộ không nói được nữa.
“Hả?” Lâm Lạc cười nói, “Bây giờ tính sao đây?”
Khoảng cách giữa hai người rất gần, trong màn đêm yên tĩnh, trong phòng chỉ có hai người bọn họ, vừa mới tắm xong nên trên người cả hai đều có mùi sữa tắm nhàn nhạt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)