“Không có gì?” Phùng Quyên khó hiểu “Không có gì sao miệng lại đỏ?
“… Miệng không phải luôn đỏ sao?” Lâm Lạc nhẹ giọng biện minh.
“Cậu ấy vừa ăn mỳ cay thôi, là do cay quá.” Tỉnh Ngộ xen vào.
Phùng Quyên liếc mắt nhìn Lâm Lạc: "Con lớn như vậy rồi còn ăn mì cay làm gì, không tốt cho sức khỏe. Ăn ít đồ ăn vặt thôi."
Lâm Lạc và Tỉnh Ngộ lén lút nhìn nhau, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tỉnh Ngộ, cậu rất muốn cười thành tiếng.
Không ngờ Tỉnh Ngộ cũng biết nói dối như vậy.
“Con lại phát ngốc cái gì vậy?” Phùng Quyên hỏi lại.
“Vâng, con biết rồi.” Lâm Lạc ngoan ngoãn cúi đầu nghe giáo huấn, “Con không ăn nữa, sau này con chỉ ăn những món mẹ nấu thôi, không gì ngon bằng đồ mẹ nấu. "
Phùng Quyên không khỏi mỉm cười: "Chỉ được cái lẻo mép."
“Nhưng sao hôm nay mẹ lại về sớm như vậy?” Lâm Lạc hỏi, “Trước đây không phải mẹ luôn về muộn sao?
“Còn không phải vì con sao.”
“Ngày nào con cũng vẽ đến quên ăn quên ngủ.” Phùng Quyên tức giận nói, “Mẹ mà không về nấu cơm cho con, đến tối con lại nhịn sao.”
Nói với Lâm Lạc xong, Phùng Quyên lại cười và trò chuyện với Tỉnh Ngộ.
"Đã lâu không gặp tiểu Tỉnh, dạo này con thế nào?"
"Con rất ổn," Tỉnh Ngộ cười nhẹ, "Sức khỏe dì gần đây thế nào? Chân dì nữa? Có còn khó chịu không?"
“Dì vẫn khỏe, chân cũng tốt.” Phùng Quyên cười đáp lời, “Giờ không nói chuyện với con nữa, con với Nặc Nặc ngồi chơi một lát đi, dì đi làm bữa tối, con đừng vội đi, ở lại ăn tối đã.”
“Cảm ơn dì.” Tỉnh Ngộ đồng ý.
Phùng Quyên có bảo anh đi, anh cũng không muốn đi đâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
