Cưới vợ…... Lâm Lạc nghĩ đến Tỉnh Ngộ, cảm thấy có hơi chột dạ.
Mặc dù hôn nhân đồng giới hiện tại là hợp pháp nhưng Phùng Quyên đã lớn tuổi, có thể suy nghĩ của bà sẽ hơi bảo thủ. Không biết bà có thể chấp nhận Tỉnh Ngộ hay không.
“Cái này…….chắc không cần đâu mẹ.” Lâm Lạc ngập ngừng nói.
“Sao lại không?” Phùng Quyên nói, “Các cô gái ở thủ đô này đều có gia cảnh tốt, ngoại hình đẹp, tài năng và khí chất nữa. Nếu con cái gì cũng không có thì sao lấy được người ta?”
"Con tiết kiệm thêm một chút tiền đi, tương lai chúng ta sẽ mua một căn nhà, ít nhất nếu có nhà thì sẽ có người nguyện ý lấy con."
“Còn cả lễ hỏi nữa, lễ hỏi vợ ở đây nhất định không rẻ đâu.”
Lâm Lạc nghĩ đến Chu Tích Duyệt.
Nhưng Chu Tích Duyệt hiện tại không còn thích cậu nữa, trước đây thì may ra.
“Không có đâu mẹ.” Lâm Lạc nói.
“Không có sao?” Phùng Quyên vỗ vai con trai, “Không có cũng không sao, sau này nhất định sẽ có”
"Còn con thì sao, con đã thích cô gái nào chưa?"
"Con…...." Lâm Lạc tâm nói con đã có người con thích rồi, nhưng không phải là con gái.
Vừa thấy cậu do dự, Phùng Quyên nhanh chóng nói: "Vậy là có phải không? Nào, nói mẹ nghe xem."
Lâm Lạc: "……"
“Cái, cái này cũng phải nói sao?” Lâm Lạc gãi gãi mặt.
“Con nói với mẹ, mẹ sẽ dạy con cách theo đuổi người ta.” Phùng Quyên nói, “Mẹ cũng là một người phụ nữ, tất nhiên mẹ sẽ hiểu các cô gái đó hơn con.”
Nhưng con không thích con gái, Lâm Lạc than thở trong lòng.
“Nói cho mẹ biết nào, một cậu bé lớn như con lại còn ngại ngùng với mẹ sao?” Phùng Quyên cười.
Hiếm có dịp rảnh rỗi gặp nhau, Phùng Quyên muốn trò chuyện nhiều với con trai hơn một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



