Sinh viên khoa sơn dầu đã xem nghệ thuật trình diễn rất nhiều lần rồi, đừng nói là vẽ trên mặt, có dính bùn đất lên mặt cũng không phải là hiếm.
Ngoài những ánh mắt ngạc nhiên ban đầu, cũng chẳng mấy ai để ý tới cậu nữa.
Để ý nhiều nhất cũng chỉ có bạn cùng phòng của Lâm Lạc và Chu Tích Duyệt.
Buổi chiều là giờ thực hành, vẽ tĩnh vật, bi thép, ly, chậu inox... Các tĩnh vật khác nhau được đặt trên bàn để cho sinh viên bắt đầu vẽ tranh tĩnh vật.
Thỉnh thoảng giáo viên sẽ lại hướng dẫn một vài chi tiết.
Lâm Lạc với một nửa khuôn mặt dính sơn đang hào hứng vẽ.
Có lẽ vì đang yêu nên cậu cảm thấy những bức tranh của mình trở nên đặc biệt sống động, tràn đầy hứng khởi và vui vẻ.
Chu Tích Duyệt nghiêng người vỗ vỗ Lâm Lạc với vẻ mặt tôi thừa biết, cô hỏi nhỏ:
"Nghe bạn cùng phòng của cậu nói đến tận sáng nay mà cậu cũng không về ký túc xá, vẫn luôn ở cùng người đàn ông của cậu sao?"
Lâm Lạc ừ một tiếng, vẻ đắc ý trong mắt không thể che giấu nổi.
"Khuôn mặt của cậu đây cũng là do đùa nghịch với người đàn ông của cậu sao?"
Lâm Lạc cười nói: "Đúng vậy, tôi cũng dính cả lên mặt anh ấy rồi."
“Cậu dính sơn lên mặt anh ta?” Chu Tích Duyệt ngạc nhiên.
"Đúng vậy," Lâm Lạc nhún vai, "Chúng tôi cùng làm giống nhau mà."
"Chậc chậc chậc," Chu Tích Duyệt thở ra, "Tỉnh Ngộ thật sự rất thích cậu, cũng rất cưng chiều cậu đó."
"Nếu bạn trai tương lai của tôi dám trát sơn lên mặt tôi, tôi sẽ đuổi anh ta về nhà."
Lâm Lạc: "……"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)