Phòng tranh một mảnh im lặng.
Đồ ăn Tiêu Na gọi đến cũng nguội lạnh cả rồi, nhưng chẳng có ai ăn.
Lâm Lạc đơn giản là quên mọi thứ xung quanh mình, không nghĩ đến việc ăn cũng không thấy đói.
Tiêu Na thì có cảm thấy đói, nhưng vào lúc này, không có gì quan trọng hơn là xem tranh của Lâm Lạc.
Có phải lúc nào cô cũng có cơ hội xem đâu!
Mỗi nét vẽ của Lâm Lạc đều khiến Tiêu Na kinh ngạc, khả năng nhận biết và nắm bắt màu sắc của Lâm Lạc thật tài tình.
Đã rất muộn, phòng tranh cũng chuẩn bị đóng cửa.
Người đàn ông đeo kính lần trước tới bảo họ ra về, anh ta bước tới cửa vừa định gọi, Tiêu Na đã vội vàng chạy tới ngăn cản anh ta.
“Suỵt.”
Người đàn ông đeo kính nhìn về phía Lâm Lạc, có phần ngạc nhiên:
“Cậu ấy đang vẽ sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



