Lâm Lạc bình tĩnh nói: "Đúng vậy, tôi vừa tiện tay vẽ."
Thực sự chỉ là tiện tay thôi.
"Cậu đang vẽ ở đâu? Tại sao lại có nhiều người như vậy?" Tiêu Na nhìn chằm chằm vào bức tranh, cẩn thận đánh giá, "và tại sao không khí nơi đó lại như này..."
“Tại sao Tỉnh tiên sinh lại tới một nơi như vậy?”
“Không đúng, tại sao cậu lại gặp Tỉnh tiên sinh ở một nơi như vậy?”
Lâm Lạc không muốn nói với Tiêu Na về những chuyện xấu trong nhà mình, cũng không muốn nói với người khác về chuyện với Tỉnh Ngộ, vì vậy cậu đành chém linh tinh:
“Vẽ bừa thôi, không phải là thật đâu.”
"Hả? Vẽ bừa sao?" Tiêu Na có chút kinh ngạc.
“Ừ.” Lâm Lạc hơi chột dạ nên đẩy Tiêu Na ra, đuổi cô chỗ khác.
“Cậu ra ngoài đi, đừng ở đây làm phiền tôi vẽ tranh nữa.”
"Vừa rồi tôi xem cũng có quấy rầy cậu đâu," Tiêu Na bất đắc dĩ, "Cho tôi xem một chút thôi, tôi sẽ không làm ảnh hưởng đến cậu, được không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


