Ngày hôm sau khi trở về từ Nhất Điểm Mặc, quản gia Nhan phủ đã đem sổ sách cùng lợi nhuận mấy tháng này của thôn trang cửa hàng tới.
Người nhận chỉ có Lãnh quản gia, Nhan Tích Ninh và Cơ Tùng cũng chưa ra mặt.
Đồ vật thu được cất vào Vọng Phong Các, chờ người thích hợp xuất hiện tiếp quản đám thôn trang cửa hàng này.
Kỳ thật mấy ngày nay tâm tình Nhan Tích Ninh không tốt lắm, nhớ đến chuyện trong cửa hàng, trong lòng hắn có loại tư vị không nói nên lời.
Lúc ấy dưới loại tình huống đó, nếu không phải Cơ Tùng ra mặt thay hắn, hắn sẽ bị Nhan Trương thị ấn trên mặt đất mà chà đạp.
Trước kia hắn cảm thấy nguyên chủ tùy tùy tiện liền buông tha cho vận mệnh của bản thân hơi có chút thiếu trách nhiệm, nhưng trải qua lần này rồi hắn cảm nhận sâu sắc rằng: đổi thành hắn cũng sẽ không tốt hơn nguyên chủ là bao.
Hai ngày này lời đồn về hắn và Cơ Tùng hẳn là không ít, cũng mặc kệ là ngay mặt hay là nói sau lưng, hắn cũng không muốn nghe.
Hắn thành thành thật thật đứng trong Văn Chương Uyển sửa sang lại đất trồng rau làm món ngon, hắn tin chắc chỉ cần không ra cửa, lời đồn đãi nhảm nhí bên ngoài cũng đừng nghĩ có thể ảnh hưởng đến hắn một chút nào.
Khi Diệp Lâm Phong lắc lư từ Phù Liễu Viện ra, chỉ thấy Nhan Tích Ninh đang đứng ở dưới tán mai sắc mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm mặt hồ.
Diệp Lâm Phong nhỏ giọng đi đến phía sau hắn: "Nhìn cái gì vậy?"
Nhan Tích Ninh bị Diệp Lâm Phong hù một trận: "Diệp tiền bối, sao ngươi đi đường không có thanh âm?!"
Diệp Lâm Phong đắc ý ngẩng đầu: "Nếu lão phu để cho ngươi có thể nghe được động tĩnh của ta thì còn là lão phu sao?"
Nhan Tích Ninh nghĩ nghĩ cũng là ý này, đột nhiên hắn nhớ tới một chuyện: "Đúng rồi Diệp thần y, ta đã vài ngày không thấy ngươi, ngươi đang bận gì sao?"
Diệp Lâm Phong gãi gãi tóc, ông than thở: "Bận cái gì, ngươi phải hỏi nam nhân của ngươi a."
Muốn cho Mạc Lặc bị nhốt trong mật thất không mất mạng, còn muốn khiến cho hắn thống khổ, đây cũng không phải là một chuyện dễ dàng.
Việc này nếu đổi thành người khác khẳng định sẽ không làm được, may mắn ông là thần y, mới có thể nắm được mạng nhỏ của Mạc Lặc trong tay.
Ông buồn bực hít một hơi: "Đây là cái gì? Sao còn nhảy lên vậy?"
Nhan Tích Ninh nói: "Nga, là cá chuối.
Bên kia có một tổ cá chuối, nhìn thấy mấy cái đốm nhỏ nhảy lên, chắc hẳn là cá chuối con."
Tháng năm tháng sáu đúng là thời điểm cá chuối đẻ trứng bảo vệ con, hai ngày trước hắn để ý thấy trong hồ có một đàn đen đỏ gì đó, lúc ấy không dám xác nhận.
Hôm nay lúc cho vịt ăn, hắn nhìn thấy cá quả bơi tới bờ.
Hai con cá quả kia thật sự rất lớn, Nhan Tích Ninh đánh giá một chút liền có thể đoán chúng nặng tầm bảy tám cân.
Diệp Lâm Phong cuộn tay áo cười hắc hắc: "Thèm cá à?"
Nhan Tích Ninh cười lắc đầu: "Thèm cá là một chuyện, chủ yếu là bên trong ao cẩm lí có cá quả, đối với cẩm lí không tốt mấy."
Diệp Lâm Phong khó hiểu: "Đây là vì sao?"
Nhan Tích Ninh nói: "Cá quả ăn thịt, có một tổ cá quả như vậy trong hồ Lãm Nguyệt, đám cá nhỏ hơn chúng trong hồ cũng chưa chắc có đường sống.
Thứ này rất bá đạo, là thiên địch của rất nhiều loại cá khác."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)