Tay bọn Nghiêm Kha thủ sẵn trên trường đao, tức giận đến đỏ cả đôi mắt.
Lúc trước bọn họ cũng không nghe được tên đệ tử kia nói gì, nhưng sau khi nghe Nhan Tích Ninh tức giận mắng xong, sao bọn họ còn không hiểu được?
Sau khi Cơ Tùng mất đi hai chân, người xem náo nhiệt còn nhiều hơn người đau lòng cho y.
Đối thủ nhân cơ hội kéo y xuống khỏi thần đàn, lời nói sau một cái so với một cái càng khó nghe hơn.
Chuyện này bọn họ đều nhịn, hiện giờ ngay cả thư sinh văn nhược đều dám nói chủ tử là người bị liệt? Có nhẫn được cũng không thể nhẫn nữa.
Nếu là ở trên chiến trường, bọn họ nhất định sẽ rút đao chém đầu đối phương xuống, nhưng hiện tại bọn họ đang đứng trong kinh thành Sở Liêu, đối mặt chính là học sinh tay trói gà không chặt.
Nếu thật sự chém đối phương, ngày mai tấu chương buộc tội chủ tử sẽ chất đầy trên bàn Bình Viễn Đế.
Sau đó học sinh cầu tình, văn nhân dùng ngòi bút làm vũ khí......!Chủ tử thật vất vả mới có những ngày tháng an ổn, bọn họ không thể gây phiền phức cho chủ tử.
Nhưng khẩu khí này phải nghẹn ở trong lòng thật khó tiếp thu, khó chịu đến hai tay run rẩy.
Ngay tại lúc bọn họ sắp không nín được, trên lầu truyền đến giọng của Cơ Tùng: "Nói rất hay."
Tiếp theo là hai tiếng vỗ tay vang lên, đám Nghiêm Kha lập tức lĩnh hội ý tứ của Cơ Tùng.
Kỳ thật khi Nhan Trương thị khó xử Nhan Tích Ninh, y đã muốn xuất hiện.
Nhưng y còn chưa kịp mở miệng, A Ninh liền bạo phát.
Tính tình Nhan Tích Ninh tốt đến không thể tốt hơn, Cơ Tùng chưa từng thấy hắn nói chuyện lớn tiếng bao giờ.
Nhan Trương thị làm khó dễ hắn nư vậy, hắn cũng chỉ nói rõ ủy khuất của bản thân cho thấy lập trường của mình.
Mà khi tên học sinh miệng tiện lấy xhaan y ra đùa giỡn, A Ninh ôn hoà từ trước đến nay thế nhưng lại động thủ.
Nếu không phải tức giận, A Ninh tuyệt không như thế.
Nói không cảm động là giả, từ sau khi chân tàn phế, Cơ Tùng thấy được vô số hư tình giả ý, điều này làm cho y hiểu được một đạo lý: có nhiều người thích dệt hoa trên gấm, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi lại ít.
Nếu giờ phút này y có thể đứng dậy, y nhất định sẽ cho Vương phi của mình một cái ôm, nói hắn đừng sợ, hết thảy có y ở.
(Hên quá hong phải "Nàng yên tâm" ????????????)
Cơ Tùng xuất hiện làm cho nhóm học sinh đồng loạt im lặng.
Cơ Tùng thao tác xe lăn chắn trước người Nhan Tích Ninh, y bình tĩnh nhìn lướt qua đám học sinh vây quanh cửa: "Có thể đọc sách ở Quốc Tử Giám, chứng minh các vị có mặt tại đây phi thường xuất sắc.
Có thể nói, rất nhiều người trong các ngươi tương lai không xa sẽ trở thành rường cột nước nhà, trở thành nhân tài kiệt xuất ở các bộ các nghề của Sở Liêu."
"Bất đồng với tướng sĩ trấn thủ biên cương, các ngươi rất an toàn, thứ chúng ta bảo hộ cũng là phần an toàn này.
Ta hy vọng các ngươi có tác phong của quân tử, làm việc quân tử nên làm."
Ngữ điệu Cơ Tùng bình tĩnh: "Ta cũng tin tưởng, các ngươi đều là quân tử, có khí tiết biết vinh nhục, không lấy lợi hại luận thành bại, không lấy xuất thân luận anh hùng."
Nếu nói Nhan Tích Ninh tức giận mắng mỏ khiến cho bọn họ cảm thấy xấu hổ, vậy lời nói kiên định của Cơ Tùng giống như trực tiếp quất từng roi nặng vào linh hồn bọn họ.
So sánh ra đám học sinh cảm thấy chính mình rất vẩn đục đến khó xem, căn bản không xứng kêu gào trước mặt Dung Vương.
Bọn họ quả thật đọc một bụng sách thánh hiền biết một bụng đạo lý lớn, nhưng lại như thế nào, khi đối mặt sự thật, bọn họ và tiểu dân nơi phố phường có gì khác nhau.
Bọn họ sẽ cười nhạo mẫu thân Dung Vương phi đến từ thanh lâu, cũng sẽ cười nhạo Dung Vương tàn phế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)