Diệp Lâm Phong cư nhiên là cữu cữu Cơ Tùng! Bất quá này rất bình thường.
Nhưng vì sao ông không thừa nhận quan hệ của mình và Cơ Tùng? Nếu không phải hôm nay Bình Viễn Đế đến Vương phủ, Cơ Tùng cũng không biết tới khi nào mới xác định được việc này.
Còn hơn cả quan hệ của Diệp Lâm Phong cùng Cơ Tùng, Nhan Tích Ninh càng để ý một sự kiện khác hơn.
Hắn nằm mơ cũng chưa từng nghĩ đến vị phi tử táng thân biển lửa ở Phẩm Mai Viên kia dĩ nhiên là mẫu thân Cơ Tùng - Mai Quý phi, nếu hắn sớm biết, sẽ không dựa theo tâm tình của mình mà cải tạo tứ phía Phẩm Mai Viên, lại càng sẽ không đem phế tích cung điện thu thập sạch sẽ như vậy.
Tuy nói người không biết không có tội, nhưng là nghĩ đến hắn một mực đi dạo trên chỗ Mai Quý phi chết thảm, hắn liền cảm thấy đặc biệt xin lỗi Cơ Tùng.
Nếu đổi chỗ mà nói, hắn khẳng định không có biện pháp tha thứ tên nhãi đụng chạm phần mộ cha mẹ mình.
Nhan Tích Ninh đẩy Cơ Tùng đến Phẩm Mai Viên, trên đùi Cơ Tùng đặt hương nến tiền giấy.
Trước khi hai người tới chỗ phế tích, áy náy trong lòng Nhan Tích Ninh liền tới đỉnh núi.
Cơ Tùng giống như nhìn ra sự áy náy của Nhan Tích Ninh, y ôn thanh nói: "Khi ta vẫn là một đứa trẻ con, mẫu phi cũng đã táng thân trong biển lửa.
Ta không biết giọng nói, dáng điệu, nụ cười của nàng, chỉ biết rằng đây là chỗ nàng từng ở, cũng là nơi nàng chết."
Khi y nhìn đến Phẩm Mai Viên một mảnh hoang vu, trong lòng không hề dao động, y không thể đem phiến thổ địa này liên hệ cũng một chỗ với mẫu thân mình.
Nhưng khi y lần đầu tiên vào Phẩm Mai Viên, nhìn thấy tế phẩm Nhan Tích Ninh đặt trên quảng trường, một khắc kia y mới có nỗi xúc động thật sâu.
Nơi này từng là chỗ mẫu thân ở, nàng dựng dục y, nhưng không thể chờ y lớn lên, nàng đã ngã xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

