Mượn Cơ Du làm ví dụ, mẫu thân của hắn Ninh tần nguyên là thị nữ bên người Việt Quý phi.
Đồng dạng là Hoàng tử, Cơ Du khi còn bé bị khi dễ, hiện giờ hắn đã trưởng thành, Ninh tần ở trong cung vẫn bị ức hiếp.
Cùng là Hoàng tử không có thế lực đứng sau, nếu không có Bình Viễn Đế bảo hộ, Cơ Tùng cũng biết ngày tháng của mình sẽ càng gian nan hơn.
Bình Viễn Đế đối với Cơ Tùng rất tốt, Cơ Tùng cũng chưa từng quên.
Ngày đó có người vu hãm y thích Nhan Tử Việt, tất cả mọi người cảm thấy Cơ Tùng xong rồi.
Nếu không phải Bình Viễn Đế gật đầu, sao Cơ Tùng có thể bị đưa vào quân doanh rèn luyện, lại làm sao sống yên trong quân doanh?
Cơ Tùng không điếc không mù, sờ lương tâm mà nói, trong mấy Hoàng tử, chỉ có y cùng Cơ Đàn được Bình Viễn Đế quan ái.
Thân là Hoàng tử, y nên thấy đủ.
Bình Viễn Đế kích động thân thủ vỗ vỗ bả vai Cơ Tùng: "Tốt, tốt." Con ông rốt cuộc cũng trưởng thành, có thể hiểu cho sự khổ tâm và vô lực của ông.
Đúng lúc này, Nhan Tích Ninh bưng mâm lại đây: "Cha, Dung Xuyên, bánh kẹp thịt làm xong rồi."
Dương công công mặt mày hớn hở đi theo phía sau Nhan Tích Ninh: "Chủ tử ngài mau nhìn xem, điểm tâm mà Dung Vương phi làm đầy đủ sắc hương vị!"
Trong mâm đặt sáu chiễc bánh kẹp thịt, mỗi một cái bánh bao đều được nhồi đầy ắp thịt, hai bên có hoa văn màu vàng.
Bánh bao được tách ra từ giữa, như đang hé miệng rộng.
Giữa bánh kẹp lấy nhân thịt thật dày, trong nhân còn mang theo ớt xanh biếc cùng rau thơm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)