Đặc biệt là một năm trở lại đây, Vệ Như Trác rất ít khi nhắc đến chuyện công vụ với nàng, nếu nàng hỏi nhiều, hắn ta liền cau mày bày ra vẻ tức giận, rồi nhìn nàng như bậc bề trên.
Chúc Ngâm Loan nghẹn lời, sau khi hiểu rõ thì không bao giờ vượt quá giới hạn nữa, hai người cũng dần xa cách.
Vài ngày trước, Bộ Hộ phải chỉnh đốn lại hộ tịch, biên soạn danh sách nhân khẩu, do thiếu nhân lực, Vệ Như Trác vốn làm biên tu ở Hàn Lâm Viện cũng bị điều động đến đó.
Ban đầu nàng cũng không biết chuyện này. Nhưng vì không đợi được Vệ Như Trác về dùng bữa, lại thấy hắn ta sớm đi tối về nên mới hỏi người bên cạnh hắn ta thì biết hắn ta đã được điều động đến Bộ Hộ giúp việc.
Nghe giọng điệu không mấy tốt của Bàng thị, Chúc Ngâm Loan khẽ mím môi, thật thà lắc đầu nói không biết.
Quả nhiên Bàng thị nổi giận, bất mãn nói: "Chẳng biết cả ngày ngươi làm cái gì nữa? Phu quân nhà mình bận đến mức nào rồi, ngay cả tin tức của phu quân mà ngươi cũng không hay biết, đúng là rảnh rỗi chỉ biết ăn không ngồi rồi!"
Trong lúc mắng mỏ, ánh mắt hơi mang vẻ khinh miệt của bà ta quét từ đầu đến chân nàng, đặc biệt lướt qua bụng nàng.
Bà bà cố ý làm khó, Chúc Ngâm Loan không đáp lời: "..."
Ngày thường Chúc Ngâm Loan đối xử với hạ nhân hòa nhã, những người hiểu chuyện đều kính trọng nàng, trước mặt giúp đỡ, sau lưng cũng sẽ nói vài lời an ủi.
Nàng cười nhẹ nói: "Thân thể của mẫu thân phiền ma ma trông nom giúp."
"Thiếu phu nhân nói gì vậy ạ, đó đều là bổn phận của nô tỳ."
Sau khi nói chuyện phiếm đôi câu, Vân ma ma quay lại, Chúc Ngâm Loan trở về viện dùng bữa trưa. Thức ăn đã bày sẵn từ lâu, lúc đó chưa kịp động đũa thì đã bị Bàng thị gọi đi, giờ đang đợi nha hoàn hâm nóng rồi bưng lên. Vừa ăn được vài miếng, bên ngoài lại vang lên tiếng động.
Nàng quay đầu nhìn qua khung cửa sổ đang mở, thấy một ma ma đang đi vội vã. Đó chính là người mà mẫu thân sắp xếp theo hầu Đại tỷ lúc xuất giá.
Ma ma này ỷ vào địa vị của Chúc gia và tính tình hiền lành của Chúc Ngâm Loan, không đợi ai thông báo đã trực tiếp xông vào, cũng không hành lễ vấn an, vừa vào đã nói: "Tam tiểu thư, bên Đại tiểu thư xảy ra chuyện rồi, bảo người qua đó một chuyến!"
Tiểu nha hoàn Minh Nha từ nhỏ đã theo hầu sát bên Chúc Ngâm Loan định nói vài lời biện hộ cho nàng, nói rằng nàng vẫn chưa dùng bữa. Nhưng Chúc Ngâm Loan đã giơ tay ngăn cản hành động của nàng ấy, dùng ánh mắt ra hiệu cho nàng ấy đừng lên tiếng.
Ma ma kia thấy hành động giữa hai chủ tớ nhưng lại vờ như không thấy, vẫn cứ thúc giục: "Người mau đi đi, nếu không đi, Đại tiểu thư sẽ phải chịu ấm ức đấy!"
Nàng chỉ đành gật đầu nói được.
Trên đường đi, Chúc Ngâm Loan đại khái đã biết chuyện gì, cũng không ngoài những chuyện cũ đó. Tỷ phu Lạc Huyên ra ngoài uống rượu trêu ghẹo kỹ nữ khiến Đại tỷ nàng không vui, sau đó hai người bắt đầu cãi vã, rồi khóc lóc không ngừng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)