Sau khi vào thu, hễ có gió nổi lên là Bàng thị lại đau đầu. Lúc này sau khi lang trung châm cứu xong, bà ta thế nhưng lại nhắm mắt giả vờ ngủ.
Bên cạnh có một chậu than đang cháy. Nha hoàn tiễn lang trung xong liền bước vào thêm than. Lúc dùng kẹp than khuấy cho than hồng, khó tránh khỏi phát ra tiếng lách tách và tia lửa bắn ra.
Nhân lúc đó, Bàng thị thỉnh thoảng lại hé mở mí mắt, nhìn về phía người đang cúi đầu xoa bóp chân cho bà ta ở cuối giường.
Nàng mặc một bộ váy vân mây màu xanh da trời dịu nhẹ, trông vô cùng thanh nhã. Trâm cài tóc chỉ dùng vài chiếc kiểu dáng đơn giản. Trên tay nàng đeo một chiếc vòng ngọc, thỉnh thoảng lại lay động theo cử chỉ của nàng. Chiếc vòng trong suốt long lanh, nhưng cổ tay của chủ nhân chiếc vòng lại càng nhỏ nhắn, mềm mại và trắng trẻo hơn.
Nàng quỳ nửa gối trước giường, vòng eo thon nhỏ, lớp váy áo thanh nhã cũng không che giấu được vóc dáng yểu điệu của nàng, sườn mặt nàng dịu dàng, tĩnh lặng.
Ánh mắt dò xét của Bàng thị quá đỗi rõ ràng. Nữ tử đang xoa bóp chân cho bà ta liền ngước mắt nhìn qua, nhẹ giọng hỏi: "Mẫu thân, có phải con xoa bóp quá mạnh tay không ạ?"
Vì nghĩ đến giấc ngủ của Bàng thị, nàng luôn khống chế lực tay, càng lúc càng nhẹ nhàng hơn.
Thường ngày, hễ Bàng thị ngủ say thì Chúc Ngâm Loan cũng dừng tay. Thế nhưng hôm nay đã qua nửa canh giờ, Bàng thị vẫn chưa ngủ, thậm chí còn mở mắt, khiến nàng không hiểu vì sao.
Gả vào Vệ gia đã vài năm, nàng hiểu rõ tính cách của Bàng thị, không còn như thuở ban đầu luôn đoán không ra ý bà ta rồi phạm lỗi bị trách mắng nữa.
Qua chừng một khắc, sau khi đã bày ra đủ vẻ oai phong, Bàng thị mới chịu lên tiếng. Thế nhưng bà ta vẫn nhắm mắt như cũ, giọng điệu chậm rãi hỏi: "Chuyện điều chuyển chức vụ của Trác ca nhi đã lo liệu xong chưa?"
Nhắc đến chuyện này, Chúc Ngâm Loan cũng im lặng.
Khi nàng vừa gả vào, Vệ gia đang sa sút. Vệ Như Trác vì chuyện của phụ thân mà bị liên lụy. Sau đó nhờ thế lực nhà ngoại của Chúc Ngâm Loan, hắn ta mới miễn cưỡng chen chân được vào quan trường, làm một chức điển sử vô danh.
Nói về mối hôn sự này, vốn dĩ là nhân duyên định sẵn cho Đại tỷ nàng, nhưng vì phụ thân của Vệ Như Trác khi tiếp nhận một vụ án, xử lý không thuận lợi, lại đắc tội với cấp trên nên bị giáng chức đày đi nơi khác, trong vòng một hai năm khó mà về nhà một lần. Con cháu Vệ gia cũng bị liên lụy, tạm thời không thể tham gia khoa cử.
Trong nhà thương yêu Đại tỷ, sợ nàng ta gả sang đó chịu khổ, liền đẩy Chúc Ngâm Loan vốn không được yêu thương ra gả thay.
Do mối quan hệ thông gia nên hai nhà Chúc Vệ vẫn luôn qua lại, nhưng Chúc Ngâm Loan ít nói, trầm tĩnh, tuy nàng đã gặp Vệ Như Trác nhưng chưa bao giờ nói với nhau câu nào.
Thời điểm hai người mới thành thân, lúc đối mặt rất gượng gạo, có sự dè dặt giữ kẽ, nhưng vì tình nghĩa phu thê, Vệ Như Trác thỉnh thoảng sẽ nói với nàng vài câu.
Nửa năm sau khi thành thân, hai người dần trở nên quen thuộc hơn, dù là chuyện lớn hay chuyện nhỏ Vệ Như Trác đều kể cho nàng nghe, Chúc Ngâm Loan cũng dần dần góp vài ý kiến, hắn ta sẽ tùy tình hình mà tiếp thu.
Đến năm thứ hai, khi hắn ta đứng vững gót chân trong quan trường, lại có cơ hội được bổ nhiệm vào Hàn Lâm Viện, tiền đồ đang lúc rực rỡ nhất thì cũng là lúc đôi bên dần trở nên xa cách. Chẳng biết từ lúc nào, những lời tâm tình cứ thế thưa thớt dần theo năm tháng.
Cứ thế, dù chung sống dưới một mái hiên, dù hàng ngày vẫn chạm mặt, nhưng có khi suốt mười bữa nửa tháng, đôi bên cũng chẳng nói với nhau được dăm ba câu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)