Trên thực tế khi đến Lạc phủ, nàng có thể nói được gì đây?
Lạc Huyên giữ chức Lang trung Đồn Điền của Bộ Công, chức vị cao hơn Vệ Như Trác, dù nàng có đứng ra chống lưng cũng chẳng có tác dụng gì, phải không?
Thế mà một năm nay Đại tỷ luôn thích gọi nàng đến, lại còn ngày càng thường xuyên hơn, ngày trước hai người đâu có thân thiết đến vậy.
"Tuy vội vàng ra ngoài nhưng số bánh này là Giao Huệ chuẩn bị sẵn từ trước, nàng ấy đúng là rất chu đáo."
Giao Huệ số khổ, vốn không phải nha hoàn của Vệ gia, là nha đầu Chúc Ngâm Loan mua ở kinh thành. Khi ấy Giao Huệ mới mười một mười hai tuổi đã phải bán mình để lo chôn cất phụ thân, trên mặt lại có một vết bớt bẩm sinh, người khác chê xui xẻo nên không ai muốn mua.
Chúc Ngâm Loan thấy Giao Huệ đáng thương, bèn bỏ tiền giúp nàng ta an táng phụ thân, lại đưa thêm ít tiền bạc để Giao Huệ đi tìm chỗ an thân. Không ngờ nàng ta lén lút đi theo Chúc Ngâm Loan. Sau khi bị nàng phát hiện, Giao Huệ liền quỳ xuống đất dập đầu xin được hầu hạ, nói thế nào cũng không chịu rời đi, thế là Giao Huệ ở lại bên nàng suốt mấy năm.
Số tiền mua Giao Huệ là tiền riêng của Chúc Ngâm Loan. Lúc đưa nàng ta về, Bàng thị liền trách mắng nàng tiêu tiền không biết chừng mực, nói rằng người trong nhà vẫn chưa đủ cho nàng sai bảo hay sao mà còn mua thêm người hầu.
Nhớ lại những chuyện này, trong lòng nàng cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Mở ra xem thì thấy là bánh long nhãn. Chúc Ngâm Loan cũng không ăn bao nhiêu, vì lúc lang trung bắt mạch cho nàng đã dặn dò rằng nếu muốn có con thì phải chú ý ăn uống, bánh ngọt và những món tương tự không nên ăn nhiều.
"Ngươi ăn đi." Nàng đẩy bánh sang cho Minh Nha.
Sắc mặt chủ tử không tốt, Minh Nha thấy thế liền lo lắng nên cũng không còn khẩu vị, bèn cất đi.
Một ma ma tinh mắt nhìn xuyên qua khe rèm xe thấy được, không nhịn được nói: "Đại tiểu thư khóc đến thở không ra hơi, cơm cũng nuốt không nổi. Ngược lại là Tam tiểu thư lại có khẩu vị, ở trong xe ngựa cũng không quên nếm bánh ngọt."
Minh Nha nghe vậy liền tức giận, định lên tiếng biện bạch cho Chúc Ngâm Loan nhưng bị nàng ngăn lại. Ma ma kia hừ lạnh một tiếng.
"Bánh này vốn mang theo từ nhà, không biết ma ma đã dùng gì chưa. Nếu không chê thì có thể nếm thử." Chúc Ngâm Loan vén rèm xe, bảo Minh Nha đưa ra ngoài.
Ma ma kia lộ ra vẻ mặt khinh thường, nhưng tay thì lại nhận rất nhanh.
Minh Nha tức giận, muốn lên tiếng bênh vực Chúc Ngâm Loan, nhưng cũng hiểu tính cách và những điều nàng phải kiêng dè. Cuối cùng Minh Nha cũng không mở lời, chỉ thầm nghĩ trong lòng xem như đem bánh cho chó ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)