Ngoài ống tay áo, vết thương trên mu bàn tay nam sinh đã tốt hơn một chút, chắc là đã bôi thuốc, không còn đáng sợ như trước nữa. Tô Hạ nhìn không chớp mắt, nhớ lại những lưu ý khi phục hồi vết bỏng đã nghe ở hiệu thuốc hôm đó, khẽ nhíu mày: "Cậu còn đau không? Sao không dán miếng gạc vào?"
Cô suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được một lời giải thích cho sự im lặng của anh.
"... Có phải cậu không biết dùng không?"
"Không sao đâu, để tớ—"
Ánh mắt nam sinh nhàn nhạt, không mang theo cảm xúc gì chờ cô nói hết câu. Chỉ là bị nhìn như vậy, câu "để tớ dạy cậu" cứ thế nghẹn lại nơi cổ họng cô. Làm người tốt thì phải làm đến cùng, nhưng Hứa Tế Thanh rõ ràng đang bày ra vẻ mặt không kiên nhẫn vì bị làm phiền giờ đọc bài, chắc hẳn là đã chán ghét cô lắm rồi.
Làn gió nhẹ thổi qua, những cành lá dây leo ngoài cửa sổ xào xạc, hắt lên những làn sóng xanh đậm nhạt. Trong lớp vẫn chưa có ai đến, yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng gió.
Hứa Tế Thanh ngước mắt, bổ sung nốt nửa câu còn lại cho cô: "Cậu giúp tớ dán?"
Câu nói này nối tiếp thật đột ngột. Tô Hạ sững người một lát mới đáp: "... Được."
Ngay cả Hứa Tế Thanh cũng không hiểu mình đang nghĩ gì. Rõ ràng việc lại gần cô sẽ làm anh không thoải mái. Thuốc đều để ở nhà rồi, nói những lời này thật vô nghĩa. Nhưng có lẽ bản năng của anh là vậy! Anh chính là muốn nghe câu "Được" vô nghĩa đó, sự không thoải mái ấy khiến anh nghiện.
Khác với chiếc bàn học nhét đầy ắp đồ của cô, phía Hứa Tế Thanh toàn là sách giáo khoa và tài liệu, chiếc ba lô cũ trông cũng rất xẹp, không có mấy thứ đồ đạc.
Tô Hạ ló đầu ngó qua một chút, rồi như thở dài cam chịu, cô đưa tay thọc sâu vào ngăn bàn lục lọi.
Giống như trong ký ức, nơi này của cô thuốc men trị thương rất đầy đủ, chỉ có điều là quá bừa bộn. Nó chẳng khác nào trò chơi "Đào vàng" phiên bản cấp độ khó, trước mắt toàn là những thứ không cần đến, còn vàng thì giấu kỹ trong kẽ hở, quăng móc mấy lần chưa chắc đã thu hoạch được gì.
Sau khi đảo lộn một lượt đống tăm bông tẩm cồn, urgo hình hoạt hình và bình xịt giảm đau, cô mới bới ra được một miếng dán lành thương thấm dịch. Miếng dán vuông vắn cỡ 5cm, cũng đủ để che được hòm hòm vết thương. Cô lật lại xem thử, vẫn chưa hết hạn.
Trên mặt bàn bày biện đủ thứ xanh đỏ tím vàng, Hứa Tế Thanh dường như đang nhìn về phía này. Tô Hạ hơi ngại, vừa xé bao bì vừa nhỏ giọng giải thích:
Cô nói nhiều như người dẫn chương trình mua sắm trên tivi, nhưng Hứa Tế Thanh không còn nghe nữa. Trong mắt anh lúc này chỉ có đôi bàn tay của Tô Hạ. Da của con gái rất mềm, mu bàn tay có những lúm đồng tiền nhỏ đáng yêu, đầu ngón tay tròn trịa như viên ngọc mướt. Một tay cô đặt lên cổ tay anh, ngón tay của bàn tay kia nhẹ nhàng ấn lên bề mặt miếng dán đã dán xong, cố gắng vuốt phẳng những nếp nhăn lỡ tay tạo ra.
Đó đều là những mảng thịt chết không có cảm giác. Thế nhưng, tất cả những nơi bị cô chạm vào đều nảy sinh một cảm giác ngứa ngáy quái lạ, giống như vết thương đang kéo da non, len lỏi vào tận xương tủy, khiến anh cảm thấy hơi khô khát.
Đôi bàn tay ấy nhanh chóng rút đi. Thiếu nữ hơi nghiêng đầu nhìn anh, những sợi tóc mềm mại rủ xuống vai, cô khá rụt rè hỏi anh có đau không. Thái độ của cô đối với anh rất kỳ lạ, giống như là sợ hãi, nhưng lần nào cũng đánh bạo xán lại gần, trong ánh mắt có một sự bao dung mà anh không hiểu nổi.
Hứa Tế Thanh không kìm được mà nghĩ: Nếu anh nói đau thì sao? Cô sẽ tin là thật chứ, và sau đó thì sao? Sự bao dung đó có thể nới rộng đến mức nào, cô sẽ dỗ dành anh thêm thế nào nữa?
Ý nghĩ này vừa hiện lên trong đầu, cảm giác ngứa ngáy khó chịu kia dường như lại phóng đại lên gấp trăm lần, ép Hứa Tế Thanh phải quay mặt đi. Thiếu nữ lại hỏi thêm lần nữa, anh mới đáp: "Không đau."
---------------------
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

