Tài xế trước đây toàn làm con xóc đến buồn nôn, vẫn là ngồi xe của cậu thoải mái nhất."
"Hôm trước đưa con đi học đàn đi qua chợ đêm, đúng lúc có người gây sự, nhưng ai thấy cậu cũng không dám chạm vào con cả. Nếu cậu cứ đưa đón con mãi thì tốt biết mấy."
Giọng Tô Hạ trong trẻo, âm điệu mang theo vẻ ngây thơ đặc trưng của lứa tuổi này, nghe rất êm tai. Dạo gần đây cô nghe lời vô cùng, Tô Tiểu Quyên nhìn con gái thế nào cũng thấy thuận mắt, chỉ cười nói: "Vậy con hỏi cậu xem cậu có đồng ý không?"
Hai đôi mắt hạnh giống hệt nhau lần lượt nhìn sang, căn bản chẳng ai quan tâm đến cảm nhận của hắn. Sắc mặt Tô Lập Quân khó coi vô cùng, nhưng vì đang ăn nhờ ở đậu nên chỉ đành đáp: "... Em thế nào cũng được."
Tô Hạ mừng vì được yên tĩnh, ngồi ở ghế sau ngắm cảnh suốt dọc đường. Cô chẳng lo lắng chút nào về việc Tô Lập Quân sẽ bỏ chạy. Chưa nói đến việc với bản hồ sơ lý lịch như hắn thì đi đâu để tìm được một công việc lương hơn tám nghìn tệ, ngay cả khi hắn thực sự chạy về quê, cô cũng cầu còn không được.
Một mối lo lớn trong lòng tạm thời được loại bỏ, Tô Hạ cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, ngay cả giờ đọc bài buổi sáng cũng thấy đáng yêu hơn hẳn. Kiếp trước cô là chuyên gia "vắt chân lên cổ", lần nào cũng dẫm lên tiếng chuông đọc bài mới lao vào tòa nhà dạy học, không biết bị bắt lại trừ bao nhiêu điểm rồi.
Đồng hồ quay ngược lại nửa tiếng, trong ngoài tòa nhà vẫn chưa có mấy người, tiếng chim hót líu lo trên ngọn cây. Tô Hạ cảm thấy mới mẻ vô cùng. Cô đã chuẩn bị tâm lý mình là người đầu tiên đến lớp, kết quả vừa đẩy cửa vào, bên cửa sổ đã có một người đang ngồi. Ngay sát cái bàn của cô.
Hứa Tế Thanh vẫn giống như ngày đầu mới chuyển đến. Một bộ đồng phục trắng như tuyết, khóa kéo kéo lên tận đỉnh, lặng lẽ đọc sách trong ánh ban mai vàng nhạt. Tiếng cửa mở vang lên, anh ngẩng đầu, đôi mắt màu nâu nhạt nhìn sang.
Nếu có người khác thì còn đỡ, đằng này trong lớp chỉ có hai người bọn họ, Tô Hạ lúng túng nắm chặt nắm đấm cửa, cố gắng kiềm chế mong muốn xoay người đi ra ngoài.
Cô nuốt nước bọt: "Cậu... thấy tớ rồi à?"
...
Tô Hạ chỉ muốn tự chôn sống mình luôn cho rồi. Có phải ma đâu mà không thấy, hơn năm mươi cân lù lù ở đây, thấy được chỉ chứng tỏ là mắt không mù thôi.
Cô ngượng đến mức vành tai đỏ bừng, nhưng Hứa Tế Thanh đã thu lại ánh nhìn, nhàn nhạt "ừ" một tiếng. Anh đã thấy cô từ trước khi cô vào lớp rồi. Ngoài cửa sổ là con đường tắt từ cổng trường đi vào, trên ba lô của thiếu nữ treo mấy con thú nhồi bông, bước chân vui vẻ, cái phát cài tóc hình thỏ con trên tóc đuôi ngựa cũng nảy lên theo từng bước chân.
Anh chưa từng thấy cô gái nào như vậy. Lúc vào tiết thì buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, vậy mà chỉ qua một cái cuối tuần, dường như lại vì chuyện đi học mà vui vẻ không chịu được, như một chú chim nhỏ tròn trịa bay vào căn lớp học trầm mặc này. Chỉ là sau khi nhìn thấy anh thì hơi... ỉu xìu một chút.
Hứa Tế Thanh vừa nghĩ vậy, chú chim nhỏ đang ỉu xìu kia đã chậm chạp nhích lại gần, dừng lại bên cạnh anh. Hương thơm trên người cô gái lan tỏa tới. Anh làm chậm nhịp thở, khẽ quay mặt đi một cách khó nhận ra.
Tô Hạ đặt ba lô xuống chân, không vội lấy sách giáo khoa ra, tay đặt trên váy đồng phục một hồi lâu, nhỏ giọng gọi anh: "Hứa Tế Thanh."
Nam sinh không quay đầu lại, hàng mi dài và thẳng rủ xuống, chăm chú nhìn vào cuốn sách từ vựng trước mặt. Tô Hạ cũng không giận, cúi đầu nhìn tay anh. Đây là kinh nghiệm cô rút ra từ kiếp trước: Khi Hứa Tế Thanh đang làm việc thì không thích tiếp chuyện người khác. Mà "không thích tiếp chuyện" còn mang một tầng nghĩa khác là, chỉ cần cô không chê việc độc thoại là buồn chán, thì cô có làm gì anh cũng sẽ không ngăn cản.
---------------------
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


