Tài sản của cô và tía chẳng có gì nhiều ngoài mấy bộ quần áo bà ba vải ú cũ kỹ, mấy sắc thuốc bắc còn chưa kịp sắc và chiếc rương gỗ nhỏ đựng vài kỷ vật của má cô để lại. Cuộc di chuyển lớn nhất chính là chiếc giường tre già nơi ông Cả Huỳnh đang nằm. Chú Năm Thợ Cả cùng hai người thợ lực điền trong xóm ghé vai khênh chiếc giường tre một cách nhẹ nhàng, đi từng bước cẩn trọng qua khoảng sân gạch, hướng thẳng về phía dãy nhà kho bằng gỗ me tây nằm sát vách xưởng dệt.
Kim Lý đi bên cạnh, một tay cầm chiếc đèn bão che bớt gió sông, một tay đỡ lấy bờ vai gầy gộc của tía. Ông Cả Huỳnh nằm trên giường, đôi mắt mờ đục ngước nhìn vòm trời đêm đầy sao của bến Kênh Tẻ, rồi lại nhìn sang bóng lưng mảnh khảnh nhưng vững chãi của đứa con gái. Ông bị cấm khẩu sau trận tai biến bạo bệnh, cơ miệng co rút không thể phát ra thành tiếng, chỉ có tiếng thở nhọc nhằn khò khè... nơi lồng ngực. Thế nhưng, cái nắm tay siết nhẹ và giọt nước mắt rỉ ra nơi khóe mắt nhăn nheo của ông đã nói thay cho vạn lời muốn nói. Ông không trách con gái đem mình ra khỏi từ đường kiên cố, ông chỉ xót xa vì bản thân bất lực, để con gái mười mười chín tuổi phải gồng gánh cả giang sơn rách nát này.
"Tía ráng chịu đau một chút, qua tới nhà mới liền đây tía," Kim Lý ghé sát tai ông cụ, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy quyết đoán. "Từ nay bên này là đất của cha con mình, không ai dám tới dòm ngó, làm phiền tía nữa đâu."
"Con biết rồi, con Mận đang dưới bếp nấu cháo hành thịt bằm cho tía đó," Kim Lý cười tủm tỉm, vừa nói vừa nhẹ nhàng xoa bóp hai ống chân bị liệt của tía. "Tía chịu khó ăn hết bát cháo nóng rồi uống thuốc nghe tía. Hôm nay con ra chợ Bình Đông mua ít cá lóc tươi về nấu canh chua giải nhiệt cho tía, sẵn mua thêm mấy vị thuốc bắc mà thầy dòng dặn."
Ông Cả Huỳnh gật gật đầu, ánh mắt ông nhìn quanh căn phòng kho tuy đơn sơ, vách gỗ mái lá nhưng được dọn dẹp tinh tươm, ngăn nắp, ngập tràn ánh nắng sớm mai chiếu qua khe cửa. Căn nhà này nhỏ hơn căn nhà gạch cũ, nhưng nó không có mùi khói thuốc phiện thối tha của Huỳnh Cảnh, cũng không có những tiếng chửi rủa, chì chiết tham lam của dì Tư. Ông khẽ thở phào, một cảm giác bình yên mà bấy lâu nay ông chưa từng có được.
Sau khi lo cho tía ăn cháo và uống thuốc xong xuôi, Kim Lý giao việc trông nhà cho một người thợ già đáng tin cậy, rồi xách chiếc giỏ mây lớn, cùng con Mận thong thả đi bộ ra chợ Bình Đông.
Chợ Bình Đông họp ngay bên bến sông, một nét đặc trưng của văn hóa sông nước Nam Kỳ thập niên 30. Trên bờ là những sạp gỗ kê tạm bợ che mái lá dừa nước xập xệ, dưới bến là san sát hàng trăm chiếc ghe lườn chở đầy trái cây miệt vườn từ miền Tây lên, tạo nên một bức tranh rực rỡ sắc màu và hỗn tạp thanh âm.
Vừa bước vào cổng chợ, Kim Lý đã lập tức trở thành tâm điểm của những ánh nhìn soi mói. Ở cái góc chợ nghèo đầy rẫy tin đồn này, chuyện cô tiểu thư Huỳnh gia thực hiện cuộc phân gia chấn động, ôm ông già bệnh tật ra nhà kho ở, rồi nắm quyền xưởng dệt dưới trướng Cậu Hai Kiệt, là một thứ đặc sản dư luận bổ dưỡng cho đám đàn bà rảnh rỗi.
"Ủa, tụi bây coi kìa, kia chẳng phải là cô Ba Lý nhà họ Huỳnh đó sao?" Bà Sáu bán cá – một người đàn bà mập mạp có giọng nói oang oang như đấm vào tai – hất hàm nói với bà bảy bán rau bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt.
"Nghe nói gạt được cái tráp bạc từ tay Cậu Hai Kiệt, giờ mặt mũi vênh váo dữ ha. Con gái mười chín tuổi đầu mà lỳ lợm thấy sợ, dám một mình đi đêm với đám gậy gộc bến cảng."
Bà bảy bán rau chép miệng, vừa nhanh tay nhặt mớ rau muống vương đầy bùn đất vừa hùa vào đầy vẻ ác ý: "Chớ gì nữa! Tôi nghe chính tai bà dì Tư đi rêu rao khắp xóm là con Ba này dùng bùa mê thuốc lú gì đó, hoặc là... hiến thân cho Cậu Hai thì người ta mới rộng lượng xóa cho khoản nợ hai ngàn đồng chớ đời nào gã trùm bến cảng lại ăn chay? Đã vậy còn bày đặt rước ông già ra nhà kho ở để đóng kịch làm con hiếu thảo, chiếm trọn cái xưởng lụa. Đúng là lòng dạ đàn bà độc hơn đuôi bọ cạp!"
Con Mận đi bên cạnh nghe thấy những lời nói tục tĩu đó thì mặt mày đỏ gay vì tức giận. Nó định xông lại làm một trận đại chiến thì Kim Lý đã nhẹ nhàng đưa tay giữ chặt bả vai nó lại, ra hiệu bình tĩnh. Gương mặt Kim Lý vẫn thản nhiên, không một chút biểu hiện của sự tức giận. Cô thong thả bước đến trước sạp cá của bà Sáu, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào rổ cá lóc đồng đang quẫy đuôi đành đạch.
"Bà Sáu, cá lóc này bao nhiêu một ký?" Kim Lý thản nhiên hỏi, thanh âm trong trẻo, không một chút gợn sóng như thể chưa từng nghe thấy câu chuyện nhục mạ ban nãy.
Bà Sáu bán cá hơi giật mình, nhưng vốn là tay sừng sỏ ở chợ, bà ta lập tức lấy lại vẻ vênh váo, hất hàm thách thức: "Ba cắc một ký. Cô Ba nhà giàu mới nổi, có Nghiệp đoàn chống lưng chắc không chê đắt đâu ha? Có tiền thì mua, không có thì đứng sang bên."
Kim Lý dùng chiếc que tre khẽ lật con cá lóc lớn nhất lên xem mang, rồi cười tủm tỉm: "Cá lóc thì nhìn to ngon đó bà Sáu, nhưng mang cá đã chuyển sang màu thâm tím, thịt nhũn ra rồi, chắc là cá chết ngộp ngoài đăng từ hôm kia rồi mang về thả nước đánh lừa người mua chứ gì? Người đi chợ Bình Đông này tinh mắt lắm, bà gạt sao được. Còn về chuyện 'đi đêm' với Cậu Hai Kiệt..." Cô lửng lơ một nhịp, ghé sát lại gần tai bà Sáu, giọng hạ thấp đầy vẻ bí hiểm:
"...Bà Sáu có muốn biết bí quyết làm sao để Cậu Hai xóa nợ, cấp tơ vàng không? Để tôi chỉ cho bà một đường cơ bản, về biểu con gái bà làm thử, biết đâu gạt được Cậu Hai lại được thưởng cho mấy gánh tơ về dệt áo cưới, khỏi phải ngồi đây ngửi mùi cá tanh suốt đời?"
"Mày... con ranh con! Mày dám xỏ xiên con gái tao à?!" Bà Sáu bán cá cứng họng, mặt mày sượng trân, chuyển từ đỏ sang tím vì bị Kim Lý bóc mẽ cả chuyện bán cá ươn lẫn chuyện nói xấu gia đạo trước bàn dân thiên hạ.
Mấy người bán hàng và người đi chợ xung quanh thấy cảnh mụ Sáu cá vốn đanh đá nhất chợ bị một cô gái trẻ bẻ gãy lý lẽ thì cười ồ lên thích thú. Con Mận cũng không nhịn được cười, khẽ che miệng khúc khích đầy đắc ý: "Bà Sáu ơi, con gái bà mà ra bến Kênh Tẻ gặp Cậu Hai, chắc Cậu Hai chưa kịp nhìn mặt đã chạy mất dép vì sợ cái giọng chua ngoa di truyền của bả rồi, ở đó mà mơ thưởng tơ vàng!"
Kim Lý không thèm chấp nhặt, cô thản nhiên chọn hai con cá lóc còn tươi thật sự ở chiếc rổ bên cạnh của một chị hàng cá nghèo ngồi kế bên, trả tiền sòng phẳng rồi dắt con Mận bước đi, để lại bà Sáu cá đứng thừ người ra giữa sạp, mặt mày méo xệch vì tức mà không thể làm gì được. Cuộc sống ở thời đại này là thế, con người ta có thể ích kỷ, nhỏ nhen, thích soi mối vào tai họa của người khác, nhưng họ cũng rất thực tế và dễ bị khuất phục bởi những kẻ có bản lĩnh và sự thông minh thật sự.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
