Tô Đề Lạp thoáng yên lặng, giống như một con gà mái thua trận, ngồi im tại chỗ không nói gì.
“Vừa nãy còn nói giống y như thật đấy, hỏi cậu một câu, cậu liền giả vờ câm điếc?”
“Ai giả bộ câm chứ?”
“Như vậy đi, dù sao thì hôm nay cũng là sinh nhật tớ, tớ cảm ơn mấy chị em đã khiến tớ rất vui vẻ. Đề Lạp, tớ đi đặt phòng cho cậu nhé? Tớ mời khách!”
Xuyến Xuyến nói xong, lấy túi bỏ lên trên bàn.
“Tớ hào phóng một lần!”
Tô Đề Lạp thấy thế, đẩy túi của cô ấy ra.
“Cần cậu bất chấp như vậy sao?”
“Vậy cậu có ý gì?”
Lão Bạch thấy cô vẫn đỏ mặt, anh vội vàng tiếp lới: “Nếu hôm nay là sinh nhật cô, nên khiến cô được vui vẻ, không cần phải quá bận tâm tới chúng tôi.”
“Nghe chưa, nghe chưa? Lấy tư cách bạn trai, có đúng hay không…”
Cô gái còn chưa nói hết nửa câu sau, đã bị Tô Đề Lạp bụm miệng.
“Được rồi, muộn lắm rồi, có phải đều đã uống nhiều rồi hay không?”
“Không uống nhiều mà…”
Hứa Tình Thâm nhìn bọn họ náo loạn một hồi, cuối cùng Tô Đề Lạp phải lôi kéo, lúc này mới được coi là giải tán.
Tưởng Viễn Chu và Hứa Tình Thâm đi ra bên ngoài, tất cả mọi người uống rượu, không thể lái xe, nhất định là Lão Bạch muốn đưa Tô Đề Lạp trở về, Tưởng Viễn Chu thấy tài xế lái xe tới.
“Lão Bạch, cậu để cô Tô ngồi xe về đi.”
“Tưởng tiên sinh, không cần, cũng không tiện đường, tôi đón xe là được rồi.”
Mấy người bạn của Tô Đề Lạp còn ở bên cạnh đùa giỡn, Tưởng Viễn Chu bỗng nhiên nở nụ cười: “Hôm nay bọn tôi không trở về Hoàng Đỉnh Long Đình, tiện đường với hai người hơn.”
“Vậy Tưởng tiên sinh muốn đi đâu?”
“Đúng đúng đúng, Đề Lạp, cậu tranh thủ đi cùng họ luôn đi!”
Tô Đề Lạp sợ ở đây thêm một lúc nữa, sớm muộn cũng bị mấy cô bạn độc địa này bán đi. Cô kéo cánh tay của Lão Bạch.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
