Hứa Tình Thâm đi tới bãi đỗ xe của bệnh viện, quả nhiên là xe của Tưởng Viễn Chu đã đỗ ở đây, cô bước nhanh tới, Lão Bạch xuống xe, mở cửa xe ra cho cô.
“Tưởng phu nhân.”
“Đã trễ thế này, Lão Bạch, sao anh cũng ở đây?”
“Vâng, Đề Lạp hẹn tôi ra ngoài.”
Hứa Tình Thâm ngồi vào bên trong xe, Lão Bạch đóng cửa xe, đợi khi anh ấy ổn định chỗ ngồi, Hứa Tình Thâm nhìn về phía người đàn ông bên cạnh.
“Em có thể tự về, nghĩ như thế nào lại tới đón em vậy?”
“Lâm Lâm và Duệ Duệ đều ngủ, anh biết hôm nay em sẽ về muộn, một mình em lái xe, anh thấy lo lắng.”
Lão Bạch ngồi ở phía trước nhìn điện thoại di động, điện thoại di động được mở âm nhỏ, nhưng Hứa Tình Thâm vẫn có thể thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong.
“Là Tô Đề Lạp sao?”
“Đúng vậy.”
“Lúc nào hẹn nhau ăn cơm?”
Lão Bạch ngẩng đầu lên: “Tưởng phu nhân, khi nào thì cô nghỉ?”
“Ngày mai.”
“Nếu không, đêm nay chơi với nhau luôn?”
Tưởng Viễn Chu nhíu vùng xung quanh lông mày lại.
“Đêm nay?”
“Ngủ.”
“Vậy cùng đi chơi một chút, gần đây nhiều chuyệnem cũng muốn mình được thả lỏng một chút.”
Đối với những nơi như vậy, Tưởng Viễn Chu không có ấn tượng tốt đẹp gì, đặc biệt là sau một lần tới nhầm quán bar đồng tính.
“Đã trễ thế này, được không?”
“Tưởng tiên sinh yên tâm, bình thường Đề Lạp cũng rất biết thưởng thức, tìm quán bar nhất định là mang phong cách mới.”
Tưởng Viễn Chu đang trầm tư, ngón tay anh gõ nhẹ hai cái ở trên trán.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

