Sắc mặt Tưởng Đông Đình vẫn không thay đổi, Tưởng Viễn Chu nở nụ cười trào phúng.
“Ba, Hứa Ngôn không thù không oán với ba, vậy mà ba còn muốn hại cô ta.”
“Rốt cuộc, thì chẳng ai tốt bằng người phụ nữ này phải không?”
“Nếu ba biết vậy, cần gì phải vẽ vời cho thêm chuyện?”
Tưởng Viễn Chu dẫn Hứa Tình Thâm tới đây, đã nói lên việc chuyện của Hứa Ngôn đã bại lộ, kỳ thực từ sau khi Tưởng Viễn Chu bị bắt cóc trở về đến nay, Tưởng Đông Đình cũng không ôm bao nhiêu hy vọng với Hứa Ngôn.
“Đúng, người do ta tìm, xem ra nhất định là phương diện nào đó cô ta còn thiếu sót, nếu không, cũng sẽ không có kết quả như vậy.”
Hứa Tình Thâm ở bên cạnh nói xen vào: “Sao anh không nói cho em biết là sẽ tới đây? Nếu anh nói sớm, em không sẽ tới.”
“Tới chơi thôi, trước đó Hứa Ngôn bị em đùa quay mòng mòng, chẳng lẽ em không hiếu kỳ, liệu nhà họ Tưởng còn giấu ai đó nữa hay không?”
Hứa Tình Thâm đưa tay đặt vào lòng bàn tay Tưởng Viễn Chu.
“Anh dẫn em đến nơi này, còn không phải là bởi vì ông ấy tìm Hứa Ngôn để tiếp cận anh, anh không nuốt trôi cơn giận này.”
“Em cứ nói đi?”
“Không cần phải tức giận làm gì, cho dù sau này phụ nữ tới gần anh đều học theo em, cũng không sao, Hứa Tình Thâm em là độc nhất vô nhị. Bọn họ càng bắt chước cho thật giống, càng giống như những con rối diễn kịch thôi.”
Quản gia đứng ở bên cạnh, chuyện Hứa Ngôn, nói cho cùng nhất định là Tưởng Đông Đình đuối lý, nhưng vợ chồng Tưởng Viễn Chu cũng không chịu nói lấy một câu dễ nghe. Nếu Hứa Tình Thâm là một loại người khác, có lẽ cô sẽ dành thời gian để lấy lòng Tưởng Đông Đình, lâu ngày, nhất định Tưởng Đông Đình sẽ chấp nhận cô, không còn muốn người phụ nữ khác thay thế, chắc chắn sẽ không như cô, ngày trước Lăng Thời Ngâm là một ví dụ tốt nhất.
Hứa Tình Thâm rút tay ra, vỗ nhẹ trên đùi Tưởng Viễn Chu.
“Đi thôi.”
Tưởng Viễn Chu cũng không ở lại, Tưởng Đông Đình ngẩng lên nhìn, hai người đi ra ngoài, từ khi họ bước vào cho tới lúc rời khỏi đây, cùng lắm cũng chỉ mười phút. Trong mắt Tưởng Đông Đình lộ ra tia nhìn phức tạp, quản gia đi theo sau Tưởng Viễn Chu, tựa như muốn giữ lại.
“Tưởng tiên sinh, hay là ngài ăn cơm rồi hãy đi?”
Tưởng Đông Đình nhìn theo bóng dáng cậu con trai đi ra ngoài. Cũng không quá mấy phút, quản gia đã trở về, phía sau cũng không có ai. Ánh mắt Tưởng Đông Đình trở nên hụt hẫng, quản gia tiến lên vài bước.
“Ông chủ, đã lâu rồi ngài không được gặp hai đứa bé?”
Tưởng Đông Đình không nói lời nào, quản gia thở dài: “Tình cảm của họ vẫn rất tốt.”
“Ngay cả ông cũng gọi cô ta là bà Tưởng.”
“Ông chủ, cô ấy là do Tưởng tiên sinh thừa nhận, mặc dù xảy ra nhiều chuyện như thế, nhưng người ở bên cạnh Tưởng tiên sinh hiện tại lại là cô ấy.”
Tưởng Đông Đình cụp mắt, suy nghĩ sâu xa, quản gia muốn mở miệng, đã thấy Tưởng Đông Đình xua tay, hiện tại ông ta không muốn nghe ai nói chuyện nữa, ông ta muốn được yên tĩnh một mình.
—
Nhà họ Mục.
Lúc ăn cơm tối, trong nhà rất vắng vẻ lạnh tanh, Mục Kính Sâm vẫn không về nhà. Bà Mục đứng ở cửa nhìn quanh, sau đó nhìn về Phó Lưu Âm.
“Lưu Âm, sao mấy ngày rồi mà Kính Sâm chưa về?”
Phó Lưu Âm khó khăn nuốt hết cơm trong miệng, từ hôm đó, Mục Kính Sâm chưa hề về qua nhà.
“Anh ấy, khu huấn luyện tương đối bận rộn.”
“Bận rộn nhiều nữa cũng không thể không trở về nhà.”
Lăng Thời Ngâm ngồi ở phía đối diện, thấy người giúp việc bê canh lên, cô ta vội vàng đứng dậy múc cho bà Mục chén nhỏ, sau đó chuẩn bị một phần cho Mục Thành Quân.
“Ông xã, anh uống đi.”
Mục Thành Quân đặt chén canh xuống bên cạnh, Lăng Thời Ngâm còn không biết chuyện cổ phần công ty, chỉ coi Mục Thành Quân cứu cô ta, cũng là bởi vì yêu cô ta, có tình cảm vợ chồng. Bà Mục ăn vài miếng, buông chén đũa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)