Bà Mục ngồi ở trong sô pha, cũng không nói lấy một câu, Mục Kính Sâm và Phó Lưu Âm nhìn nhau mắt, anh khẽ nhíu mày, thấy Mục Thành Quân đang đi tới sô pha.
“Mẹ, đừng lo lắng.”
Bà Mục khẽ thở dài: “Gần đây thực sự là nhiều chuyện xảy ra, từ sau khi ba con đi…”
“Mẹ, đừng nghĩ ngợi nhiều như thế.”
“Thành Quân, con thực sự định mặc kệ Thời Ngâm sao?”
Mục Thành Quân ngồi vào bên cạnh bà, ngẩng lên nhìn thấy chân của Phó Lưu Âm.
“Nếu như cô ấy thật sự muốn bắt cóc con gái Tưởng Viễn Chu, mẹ cho rằng, nhà họ Tưởng sẽ bỏ qua cho cô ấy sao?”
“Nhưng dù gì nó cũng là dâu con nhà họ Mục, nó nói đúng, nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, nhà họ Mục cũng đâu còn thể diện nữa?”
“Trước pháp luật, mọi người đều bình đẳng.”
Phó Lưu Âm không có gì để nói, cô đứng một lúc, sau đó lên lầu.
^_^(Truyện được edit bởi NCU Team – Ngự Cảnh Uyển)^_^
Ngày hôm sau.
Nhà họ Mục có hai người khách quen tới, lúc Phó Lưu Âm xuống lầu, chợt nghe thấy dưới lầu có tiếng nói chuyện truyền đến.
“Thành Quân, bất luận thế nào thì con cũng phải mau cứu Thời Ngâm.”
Phó Lưu Âm mang dép, tiếng bước chân rất khẽ, đi tới thì thấy ông bà Lăng đều tới, hôm nay Lăng Thời Ngâm xảy ra chuyện như vậy, nhất định là bọn họ ngồi không yên.
Bà Lăng ngẩng đầu nhìn thấy cô, trong ánh mắt bắt đầu nảy sinh những tia hận thù, Mục Thành Quân nhìn lại theo tầm mắt của bà ta, Phó Lưu Âm đi tới trước bàn ăn, tự rót nước, tự đứng ở đó uống cạn nửa chén nước.
Bàn tay bà Lăng nắm chặt lại, người phụ nữ này hại chết con trai của bà ta, nếu Lăng Thận không chết thảm, tất cả mọi chuyện tiếp theo đó sẽ không xảy ra.
Mục Thành Quân nhìn chằm chằm sắc mặt của bà Lăng, hắn cười lạnh một tiếng: “Mẹ, Thời Ngâm là tội bắt cóc, mẹ bảo con nên giúp sao đây?”
“Nó không thể nào gây ra chuyện như vậy, nhà họ Tưởng trăm phương nghìn kế muốn hại nó, đây là hãm hại!”
Phó Lưu Âm uống nước xong, ánh mắt nhìn bốn phía, bà Mục thấy thông gia tới chỉ nói mấy câu khách sáo rồi liền đi ra ngoài. Bà cũng không giúp được gì, càng không muốn bị đứng trong thế khó xử, nếu nhà họ Lăng tới tìm Mục Thành Quân giúp đỡ, vậy để cho bọn họ nói chuyện là được rồi.
Phó Lưu Âm biết, nếu như giết người không cần đền mạng, bà Lăng đã sớm bóp chết cô ngay tại chỗ. Nhưng có vẻ như bà ta đã quên, ban đầu là con trai bà ta nhốt cô hai năm trời, là Lăng Thận đã khiến cô phải sống ở trong bóng tối vô tận.
Phó Lưu Âm nhìn thẳng vào bà Lăng, trong ánh mắt cô càng trở nên lạnh lẽo, bây giờ nhà họ Lăng rơi vào bước đường cùng như vậy, còn không phải là báo ứng sao?
Phó Lưu Âm tiến lên vài bước.
“Anh cả, mọi người đang bàn chuyện cứu chị dâu sao?”
“Kính Sâm ra ngoài chưa?”
“Nhưng bây giờ cảnh sát nắm giữ chứng cứ rất bất lợi đối với Thời Ngâm…” Mục Thành Quân ngắt lời bà Lăng.”Hơn nữa còn có Hứa Ngôn cũng làm chứng, nói ngay từ lúc bàn bạc, chính Thời Ngâm muốn bắt cóc.”
“Đó là hãm hại, đó là hãm hại mà…”
Phó Lưu Âm vẫy tay với người giúp việc đứng cách đó không xa.
“Ba mẹ chị dâu cả tới, sao không rót trà?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)