Gương mặt người đàn ông như nở hoa, cả người ngã về phía sau, đồng bọn nhanh chóng nâng anh ta dậy.
“Anh, anh vậy mà lại đánh cảnh sát.”
“Thì như thế nào, có cần tôi đi với các anh tới cục cảnh sát hay không?”
Hứa Tình Thâm sốt ruột nhìn mấy người bọn họ: “Tưởng Viễn Chu, anh đừng kích động.”
Người nọ giơ mu bàn tay lau máu nơi khóe miệng, đều là máu, Tưởng Viễn Chu người này đúng là tên điên. Đồng bọn bên cạnh tới giải vậy, “Ngại quá Tưởng tiên sinh, dưới tình thế cấp bách mà nói đương nhiên sẽ không thể dùng đầu suy nghĩ, nhưng anh không thể cứ đánh người như vậy được.”
“Không có việc gì, chỉ trượt chân thôi, đã đỡ rồi.”
Tưởng Viễn Chu vươn tay muốn nâng cô dậy, Hứa Tình Thâm ngồi tại chỗ không nhúc nhích: “Anh không có nhiều sức lực mà còn có thể đánh người?”
“Cho nên không đánh chết anh ta vì không có đủ sức.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)