Lão Bạch mù mờ rồi.
Nhưng nếu Tưởng Viễn Chu nói trách anh anh còn nói được gì?
Lão Bạch đứng yên tại chỗ, Hứa Tình Thâm vung tay: “Nhanh đưa anh ta về.”
“Tưởng tiên sinh, tôi đưa ngài tới bệnh viện.”
“Một chút việc nhỏ ấy còn đi bệnh viện? Truyền ra ngoài không phải bị người ta cười chết sao?” Tay Tưởng Viễn Chu sờ cổ, thật ra miệng vết thương rất khó chịu, vừa ngứa vừa đau, Hứa Tình Thâm nghe người đàn ông nói thế, cô muốn mặc kệ, nhưng ngoài miệng vẫn không nhịn được mà nói: “Truyền ra ngoài? Anh còn sợ cái này, nếu anh không đi bệnh viện chỉ sợ lúc truyền ra thì anh không nghe được nữa rồi.”
“Có ý gì?”
“Biết rồi còn hỏi?”
Hứa Tình Thâm khom người cầm cốc nước trên bàn, Tưởng Viễn Chu nắm chặt cô tay cô, sau đó nhìn lão Bạch đang đứng ngây ngốc bên cạnh: “Anh đi ra ngoài trước đi, tôi ra ngay.”
“Lão Bạch, đứngg nhe anh ta, bộ dáng nửa sống nửa chết của anh ta nếu không đi bệnh viện sẽ muộn đấy.”
“Dọa ai vậy?” Tưởng Viễn Chu nắm chặt tay, “Thân thể ta ta tự hiểu, chỉ một chút nhiễm trùng mà thôi, lão Bạch, đi ra ngoài.”
“lão Bạch, đưa anh ta đi.” Hứa Tình Thâm vung tay, nhưng không thể làm cho Tưởng Viễn Chu buông.
Hứa Tình Thâm nhìn lão Bạch đi ra ngoài, cánh tay Tưởng Viễn Chu nhẹ nhàng xoay, nhưng sức lực không mạnh, không thể túm lấy Hứa Tình Thâm tới bên cạnh, cô đẩy tay anh ta ra: “Tỉnh táo đi, đẩy nữa sẽ ngã đấy.”
“Hứa Tình Thâm, sau này em có tính toán gì không?”
Cô từ trên cao nhìn xuống Tưởng Viễn Chu, “Không phải anh bảo vệ tôi sao?”
“Thấy được rồi hả?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)