: Lữ
Tưởng Viễn Chu ngồi xuống bên cạnh Hứa Tình Thâm, Hứa Tình Thâm dán mắt vào TV, cũng không lọt vào chút nội dung nào: “Vẫn nên đi ngủ sớm một chút đi.”
“Ngủ được ư?”
Hứa Tình Thâm vờ ngáp một cái: “Hơi mệt.”
“Ngày mai có đi làm không?”
“Nghỉ một ngày.”
Ngón tay Tưởng Viễn Chu xoa xoa trong lòng bàn tay: “Nếu được nghỉ, ngủ trễ một chút cũng không sao phải không?”
Hứa Tình Thâm với tay cầm chén trà ướp hoa trên khay qua: “Tôi không thích xem chương trình giao thừa, xem một tí là muốn ngủ rồi.”
“Vậy tôi cùng em xem phim.”
Tưởng Viễn Chu đứng dậy tắt TV: “Đi, chúng ta chọn một bộ phim.”
Cô gần như bị anh kéo lên lầu, đến phòng chiếu phim, Tưởng Viễn Cho để cô ngồi, anh không hề chọn, vốn là, xem cái gì cũng không còn quan trọng.
Hứa Tình Thâm liếc nhìn, rất nhanh Tưởng Viễn Chu đã ngồi xuống cạnh cô.
“Bình thường anh đều ở nơi này ư?”
“Không, chưa từng ở.”
“Vậy tại sao cái gì cũng có.”
Tưởng Viễn Chu chỉ đơn giản 'ừ' một tiếng, ánh mắt Hứa Tình Thâm rơi xuống màn hình, nhưng không nhìn thấy lấy một cảnh nào, giao thừa, chẳng phải cần vui vẻ một chút sao?
Cô cũng mang theo trà ướp hoa lên lầu, lúc này chén trà ấy được cô bưng trong tay, xung quanh tối bưng như rạp chiếu phim vậy, Hứa Tình Thâm ngắm nhìn từng khuôn mặt tươi cười trên màn hình, tiếng cười trong trẻo như chuông xuyên qua màn ảnh.
Nhưng khi tai họa ập đến, thường không bao giờ báo trước, nước lũ cao hơn mười mấy tầng lầu trực tiếp tràn đến, mọi người còn chưa kịp thét lên, chớp mắt đã bị nuốt chừng, toàn bộ được kéo đến gần màn ảnh. Trẻ nhỏ trong tay cầm một que kem cắn dở, mắt đầy hoảng sợ ngồi trên ngựa gỗ, phút trước ba mẹ nó vẫn còn đang cùng nó chơi đùa, nhưng chỉ xoay người đi mua đồ một chút, đã bị cuốn vào giữa con sóng, trôi theo tòa cao ốc đổ sập vùi lấp dưới tầng sâu nhất.
Hứa Tình Thâm vốn định tìm một thứ để giải trí, nào ngờ sau khi nhìn thấy một màn như vậy, trong lòng ngổn ngang xao động.
Cô khẩn trương nắm chặt chén trà, trên màn ảnh có tiếng khóc của trẻ con truyền ra: “Ba, mẹ...”
Lại thêm một loạt các âm thanh khác vang lên, Hứa Tình Thâm nhìn thấy một cuộn sóng vượt qua đỉnh đầu đứa bé...
Cô cần phải nhắm mắt lại ngay, một bàn tay ấm áp che kín mắt cô lại. Tưởng Viễn Chu áp sát lại để cô tựa vào, Hứa Tình Thâm vẫn không động đậy, toàn bộ trời đất vùi trong bóng đêm, cô cũng tuyệt đối không sợ hãi chút nào.
Tiếng thở hổn hển không đều của người đàn ông lọt vào tai cô, sau một hồi lâu, bàn tay Hứa Tình Thâm đặt lên mu bàn tay người đàn ông: “Tôi không sợ.”
“Không sợ? Vậy sao sắc mặt của em lại thay đổi?”
Hứa Tình Thâm kéo tay của anh xuống: “Xem phim đương nhiên phải nhập tâm rồi.”
Cô đặt chén trà xuống bên cạnh: “Không xem nữa, tâm tình phiền muộn, tôi ngủ.”
Hứa Tình Thâm nói xong, cũng không hề cho Tưởng Viễn Chu cơ hội nào, đứng dậy rời đi.
Sau khi quay lại phòng ngủ, cô tiện tay khóa trái cửa, còn chưa đi đến giường, đã nghe được tiếng gõ cửa.
Hứa Tình Thâm vội mở miệng: “Tôi ngủ.”
“Em mở cửa ra trước đã.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


