: Dế Mèn
Lăng Thận ôm vai em, sốt ruột hỏi: “Thế nào? Có phải làm em đau rồi không?”
“Anh, Tưởng Viễn Chu vì sao phải đối xử với em như vậy?”
Lăng Thận nhẹ nhàng ôm em vào lòng, “Còn vì cái gì nữa? Còn không phải vì, thằng đàn ông này không yêu em?”
Lăng Thời Ngâm vùi đầu vào trước ngực Lăng Thận, không khỏi nức nở ra tiếng: “Nhưng em cứ cho rằng... cứ cho rằng... anh ấy sớm hay muộn sẽ có ngày thấy những điều tốt ở em, sẽ quý trọng em. Ngay vừa rồi em còn nghĩ tới đây khuyên anh dùm anh ấy. Em thật sự không ngờ anh ấy sẽ đối xử với em như vậy.”
“Em nói đi, rốt cuộc em có ngốc không?”
“Đúng vậy, em nên nhìn rõ những chuyện này từ sớm.” Lăng Thời Ngâm nhắm mắt lại, đau đớn gần muốn chết.
---
Hứa Tình Thâm đi theo Tưởng Viễn Chu ra ngoài. Ra tới ngoài rồi, cô rút tay khỏi tay anh.
“Tôi không ngờ anh có thể nghĩ ra cách như vậy.”
“Sao vậy? Thay Lăng Thời Ngâm bênh vực kẻ yếu à?”
“Đừng có nực cười, tôi bất bình thay cô ta làm gì?”
Xem ra, với Hứa Tình Thâm, mặc cho Lăng Thời Ngâm bề ngoài hòa khí với cô cỡ nào, cô vẫn cảm thấy anh em nhà họ Lăng là cá mè một lứa.
Xe Lão Bạch để ở ngoài, tài xế của Tưởng Viễn Chu cũng canh giữ trong xe. Bước ra ngoài, thấy bọn họ, Hứa Tình Thâm mím môi, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm.
Pháo hoa trên trời tỏa ra xán lạn, Hứa Tình Thâm hơi nheo mắt lại: “Thật sự xin lỗi!”
“Cái gì?” Tưởng Viễn Chu hỏi khẽ.
“Vì chuyện của tôi mà kéo theo một đống người như vậy, họ đều không thể về nhà ăn Tết.”
Tưởng Viễn Chu nhìn sang những người đang đứng xung quanh, đè thấp tiếng nói: “Tôi sẽ đền bù cho bọn họ.”
“Rất nhiều chuyện đền bù cũng không xong chuyện, người nhà họ cần họ ở bên.”
Ánh mắt Tưởng Viễn Chu hơi trầm xuống, nhìn khuôn mặt Hứa Tình Thâm không chớp mắt.
“Được, chờ anh về.” Phó Kinh Sênh bước nhanh đi ra ngoài. Đi tới cửa, vệ sĩ đi tới ngăn anh ta lại: “Anh Phó, anh đi đâu vậy ạ?”
“Có việc.”
“Vì chuyện của chị Phó ạ? Vừa rồi anh Tưởng đã điện thoại tới, bảo anh không cần lo lắng, người an toàn rồi.”
Đôi mày kiếm của Phó Kinh Sênh nhíu lại: “Tưởng Viễn Chu?”
“Vâng, chị Phó bị Lăng Thận đưa đi nhưng bây giờ an toàn rồi, anh yên tâm.”
Người đàn ông sắc mặt lạnh lùng: “Nếu như vậy thì khi nào cô ấy về?”
“Chắc nhanh thôi ạ.”
Vẻ mặt Phó Kinh Sênh khó coi không ít, trong nhà liên tiếp xảy ra chuyện, lại toàn dựa vào Tưởng Viễn Chu mới thoát được hiểm cảnh, anh ta cảm giác mình bị tát mạnh vào mặt. Vệ sĩ thấy anh ta đứng im bất động, tiếp tục nói: “Anh Phó, anh ngàn vạn không được tùy ý ra cửa. Tên Lăng Thận này tâm tư giảo hoạt, rất có khả năng sẽ lại đến Bảo Lệ Cư Thượng nữa.”
Khóe miệng Phó Kinh Sênh miễn cưỡng động đậy. “Tôi biết.”
Lúc quay bước chầm chậm đi vào nhà, anh ta lấy di động ra gọi cho Hứa Tình Thâm, lần này không như trước đó nữa, máy nhanh chóng được kết nối.
“Tình Thâm!” Người đàn ông không khỏi giậm chân, giọng nói cấp bách. “Em không sao chứ?”
“Em không sao, em sẽ lập tức về nhà.”
Phó Kinh Sênh thở phào nhẹ nhõm. “Không sao thì tốt.”
Tưởng Viễn Chu ngồi trong xe, nghe Hứa Tình Thâm nói chuyện điện thoại với người bên kia. Anh nhắm mắt lại, trời đã tối, anh không khỏi thấy mỏi mệt, hơn nữa còn đói kinh khủng.
Phó Kinh Sênh nói chuyện điện thoại xong sau thì vào nhà, cô gái nhìn thấy anh ta quay vào liền vội đứng dậy.
“Anh!”
“Chị dâu em sẽ về ngay thôi, không có việc gì cả.”
“Vậy là tốt rồi.”
Khoảng chừng nửa giờ sau, xe chạy vào Bảo Lệ Cư Thượng, tài xế nhìn về phía trước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)