Tưởng Viễn Chu liếc nhìn Hứa Tình Thâm một cái rồi dứt khoát dời tầm mắt sang chỗ khác, "em lên lầu trước đi."
Hứa Tình Thâm xoay người bước lên lầu. Tưởng Viễn Chu ra hiệu bảo Vạn Dục Ninh ngồi xuống, "nếu anh nói cuộc hôn nhân này của em là một trò đùa, có phải em vẫn không chịu thừa nhận đúng không ?"
"Tưởng Viễn Chu, nếu có một ngày em sống không hạnh phúc, em sẽ hận anh !"Ánh mắt của Vạn Dục Ninh nhìn chằm chằm về phía anh.
Người đàn ông đột nhiên bật cười, tỏ ra khó hiểu, "chuyện này liên quan gì tới anh chứ ?"
Chóp mũi của Vạn Dục Ninh trở nên chua xót, "anh không trách em trước đây cứ luôn gây rối sao ?"
Tưởng Viễn Chu đứng dậy, "sau này đừng gây rối nữa, cũng đừng chạy lung tung khắp nơi một mình, để lão Bạch đưa em trở về đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


