“Cách một đời thì đã sao? Chính Trình Cổ nói rằng căn nhà đó là do hai ông bà cụ nhà họ Trình để lại cho Trình Đường mà! Ông ấy đã nói không chỉ một lần rồi đấy! Người trong thôn ai cũng nghe thấy!”
Ông trưởng thôn chắp tay sau lưng đi phía trước, Trần Trà theo sau.
“Này, vợ của Trình Đường.” Ông trưởng thôn dừng bước, quay lại nhìn Trần Trà, giọng có phần do dự: "Cháu…”
Trần Trà mỉm cười, vừa ngoan ngoãn vừa hiểu chuyện nói: "Trưởng thôn, cháu hiểu ý của bác. Trình Đường cũng đã nói với cháu rồi, bác hai gái không dễ nói chuyện, nên cháu cũng đã chuẩn bị tinh thần là có thể không đòi được đất. Bác yên tâm, nếu thật sự không đòi lại được, cháu và Trình Đường cũng sẽ chấp nhận, quyết không để bác phải khó xử!”
Ông trưởng thôn hài lòng với thái độ của cô, cũng cảm thông cho hoàn cảnh của Trình Đường, khẽ thở dài, lắc đầu rồi đi tiếp dẫn đường.
Trước khi đến nhà Trình Cổ, Trần Trà đi cùng ông trưởng thôn mời thêm ông bí thư Chu và vài cán bộ thôn nữa.
Một đoàn năm, sáu người, Trần Trà ước chừng toàn bộ cán bộ trong thôn đều đã được mời đến, trong lòng nghĩ có vẻ như vị bác hai gái này trong thôn cũng rất có tiếng tăm! Đến mức ép trưởng thôn phải bày ra cả trận thế thế này.
Nhà Trình Cổ nằm ở góc tây nam của thôn, cũng là ngôi nhà đất thấp lè tè, chỉ là lớn hơn ngôi nhà đất hiện giờ của Trình Đường khá nhiều, nhà chính quay mặt về hướng nam, có lẽ có năm gian, còn có khoảng sân vuông vức được bao quanh bởi hàng rào.
Cổng chính không đóng, ông trưởng thôn dẫn mọi người vừa đi vào vừa lớn tiếng gọi: “Trình Cổ có nhà không?”
Từ cửa chính của nhà lớn bước ra một người phụ nữ trung niên, dáng người gầy, thấp, mắt mày trông khá hiền hòa, tóc mái dài chải ngược ra sau được cài bằng một chiếc kẹp đen.
Trần Trà đoán người này hẳn là bác hai gái của Trình Đường, Trương Hồng Diễm.
Trương Hồng Diễm ra cửa, vén rèm mời mọi người: "Ông Đàm, ông Chu, ông Vương… Cơn gió nào đưa các ông đến đây vậy? Mau vào nhà ngồi! Ông Trình nhà tôi đi gánh nước rồi… Ồ! Đây là con gái nhà ai thế này? Trông xinh quá!” Bà ta nhìn thấy Trần Trà đi cuối đoàn thì tò mò hỏi.
Thôn Tiền Du rất nhỏ, già trẻ lớn bé trong thôn đều quen biết nhau, Trần Trà rõ ràng là gương mặt mới, lại xinh đẹp nổi bật.
Trần Trà dừng bước, nhìn Trương Hồng Diễm, chớp chớp mắt rồi cười ngọt ngào: "Cháu chào bác hai gái! Cháu là vợ chưa cưới của Trình Đường. Cháu tên là Trần Trà!”
Nụ cười trên mặt Trương Hồng Diễm cứng đờ.
Trần Trà chào xong liền bước vào phòng khách, nếu không phải vì ngoài trời quá lạnh, cô thật muốn đứng lại ngắm gương mặt méo xệch vì hoảng hốt của Trương Hồng Diễm.
Mọi người ngồi quanh chiếc bàn vuông bằng gỗ liễu ở giữa phòng khách.
Trần Trà tò mò quan sát bày trí trong phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
