Trần Trà gật đầu, xoay người hướng về phía cửa sổ, không nhìn anh thay đồ.
Trình Đường cười gian, trêu cô: “Trốn cái gì? Sớm muộn gì cô cũng phải nhìn thôi.” Miệng thì trêu chọc, tay vẫn không ngừng động tác, anh không cởi đồ mà mặc luôn bộ quần áo bông ra ngoài lớp quần áo đơn.
Trình Đường vốn gầy, bộ áo bông mới may của Trần Trà mặc ngoài quần áo đơn còn hơi rộng, nhưng chiều dài lại rất vừa vặn. anh đưa tay sờ thử, nhận ra Trần Trà không giỏi thêu thùa, bông trong áo có chỗ dày chỗ mỏng, đường kim mũi chỉ thì xiêu xiêu vẹo vẹo. Nhưng lại rất ấm, ấm từ trong ra ngoài.
Trình Đường bóp nhẹ áo bông, nhìn Trần Trà cúi đầu dùng chân đá đất, nghĩ thầm, cô gái này giống như “cô gái ốc sên” trong câu chuyện mà bà nội kể, một tay khiến tên nghèo mới trở về từ vùng hoang vu như anh có cảm giác có nhà. Chỉ là “cô gái ốc sên” này còn nghèo hơn cả anh, thêu thùa vụng về, bánh bao gói còn hơi mặn.
Không nghe thấy động tĩnh gì từ phía sau, Trần Trà dùng hai tay che mặt quay lại, từ kẽ ngón tay lén nhìn, chỉ thấy Trình Đường đang thất thần. Cô bỏ tay xuống, công khai chiêm ngưỡng tác phẩm của mình, thấy Trình Đường không khen, cô tự khen: "Bộ quần áo bông này may không tệ mà! Chiều dài vừa vặn, chỉ hơi rộng chút thôi. Cô gái nào mà khéo tay vậy nhỉ? Tay nghề giỏi quá!”
Ngón tay trắng mịn của Trần Trà chi chít những vết kim đỏ và lỗ kim màu nâu đen.
Trình Đường môi mấp máy nhưng không biết nói gì, vốn dĩ anh không phải người giỏi ăn nói. Cách thể hiện cảm động của anh đơn giản và thô lỗ, hai tay kéo quần xuống.
Trần Trà thét lên một tiếng, che mắt quay đi, hét lớn: “Đồ lưu manh!” Nếu là trước đây cô cũng không dám nói chuyện như vậy với Trình Đường, bây giờ cô không còn sợ anh nữa.
Trình Đường nhíu mày, lấy ngón tay út ngoáy tai: "Cô kêu nữa là tôi cho cô biết thế nào là lưu manh thật sự đấy!”
Lời đe dọa có tác dụng, Trần Trà từ kẽ tay lén nhìn anh một cái, bỏ tay xuống, ngượng ngùng gãi mũi.
Trình Đường không phải đang cởi quần, mà là thò tay vào túi quần đơn lấy tiền ra.
Trần Trà lâu lắm không được thấy tiền, thèm thuồng buông tay xuống, nhìn chăm chú.
Trình Đường lấy ra một xấp tiền, đếm trước mặt cô.
Tờ có mệnh giá lớn nhất là mười đồng, nhỏ nhất là tờ một xu màu vàng đất, tổng cộng hai trăm tám mươi bảy đồng sáu hào ba xu.
Trần Trà “oà” lên một tiếng: "Sao anh có nhiều tiền vậy?” Nói xong lại thấy mình không có tư cách hỏi, bèn ngượng ngùng hắng giọng: "Tôi chỉ hỏi vậy thôi.”
Trình Đường nghĩ ngợi một lúc rồi đẩy tám mươi bảy đồng sáu hào ba xu đến trước mặt Trần Trà: "Số này để cô tiêu vặt, hai trăm còn lại, tôi muốn làm vốn kinh doanh nhỏ.”
Trần Trà ngạc nhiên, lắc đầu như trống bỏi, liên tục xua tay: "Tôi không thể nhận được.”
Trình Đường nhíu mày, mày mắt hiện lên sự lạnh lùng: "Tiền này không bẩn!”
Anh biết mình về sẽ rất khó khăn, cũng biết sau khi về sẽ không có chỗ ở, nên từ khi đi đã tính đến chuyện kiếm ít tiền, không thể để năm năm sau về phải đi ăn xin.
Cũng may năm đó là năm đặc biệt, trong nhóm họ có không ít công tử nhà giàu trên thành phố, đừng nói là khai hoang trồng trọt, đến quần áo của mình còn không biết giặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



