Khi những chiếc bánh bao của Trần Trà vừa chín, Trình Đường cũng vào nhà, cô ngẩng đầu lên, cười ngọt ngào với anh: "Rửa tay rồi ăn cơm đi!”
Nụ cười rạng rỡ của Trần Trà khiến Trình Đường ngẩn người, cô vốn đã rất đẹp, nhưng khi nói dối thì trông như một con cáo nhỏ, lúc này lại giống như một người vợ mới cưới, đang dặn dò người chồng làm việc cả ngày trở về nhà rửa tay rồi ăn cơm.
Trình Đường liếm môi, hiếm khi không nói một câu chê bai nào, ngoan ngoãn quay lại rửa tay.
Bộ bàn ghế cũ kỹ bị Trình Đường vứt ra ngoài cửa, hai người ngồi trên hai khúc gỗ bên cạnh bếp ăn bánh bao.
“Cô biết nặn bánh bao từ khi nào vậy? Người miền Nam các cô cũng ăn bánh bao à?”
Trần Trà lắc đầu: "Không ăn đâu, ở nhà tôi chưa bao giờ thấy món này. Năm ngoái, vào dịp Tết gặp một gia đình nhận tôi về cho ăn Tết cùng, đêm giao thừa học được của bác gái trong nhà đó.”
Trình Đường nghĩ ngợi một chút, cô nói là “gia đình”, chứ không phải là “gia đình tốt”.
“Sau đó thì sao?” Trình Đường hỏi.
Trần Trà khựng đũa lại: "Ăn xong bữa tối, tôi đi vệ sinh quên mang giấy, quay lại lấy, đến cửa thì nghe thấy bác gái và bác trai bàn nhau làm sao để tôi và con trai họ thành chuyện đã rồi, trở thành con dâu của họ.”
Cô cúi đầu, nói nhỏ: “Con trai họ hơn ba mươi tuổi, là một người đần độn.”
Nghe xong cô liền lặng lẽ bỏ trốn, không quay lại nữa.
Thế giới này làm gì có chuyện tốt bụng mà không vì lý do gì?
Trình Đường: “…”
Anh giơ đũa chỉ vào cô, dọa: “Cô nói thế, ý cô là tôi nên làm thịt cô trước, rồi cũng để mọi chuyện thành rồi?”
Ăn tối xong, Trần Trà rửa bát, còn Trình Đường dùng tấm bạt nhựa mới mua bịt kín cửa sổ, sau đó đóng ngang vài thanh gỗ dưới cửa gỗ cũ để vá lại những chỗ thủng, rồi lắp cửa lại vào khung.
“Anh treo cái này ở cửa nhé!”
Trình Đường quay lại, thấy Trần Trà đang khệ nệ xách một đống vỏ bông rách đưa về phía anh.
“Đây là gì vậy?”
“Tôi lấy bông cũ từ mấy bộ quần áo bông rách ra khâu thành cái rèm cửa, xấu thì xấu thật nhưng có thể chắn gió.”
Trình Đường hơi ngạc nhiên, cúi mắt nhìn cô, không nói gì, nhận lấy rồi treo lên cửa. Làm xong quay lại nhìn, thấy Trần Trà đã rửa xong bát và đang bận rộn trên giường đất.
Giường đất khá rộng, chưa khô hẳn, Trần Trà trải lên một lớp rơm lúa mì dày, sau đó phủ một tấm nệm bông lên rơm, rồi đặt chiếc chăn mới làm lên trên.
Trình Đường không nói gì, khoanh tay, lười biếng dựa vào tường cạnh cửa, miệng ngậm một đoạn rơm lúa mì, nhìn cô làm việc.
Anh không giúp vì nhận ra rằng bản thân rất thích nhìn Trần Trà bận rộn, cảm giác trong lòng thật ấm áp.
Giường đất được sưởi ấm lên, Trần Trà bận rộn đến mức toát mồ hôi, cô giơ tay lau mồ hôi trên trán, mang giày xuống giường lấy bộ áo bông và quần bông để trong thùng gỗ ra đặt lên giường, ngượng ngùng cúi đầu nói: “Tôi may cho anh bộ áo bông và quần bông, anh thử xem mặc được không?”
Trình Đường đứng thẳng dậy, khẽ cong tay, ngón trỏ chỉ vào ngực mình, nhướng mày kinh ngạc: "May cho tôi à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

