“Chúc mừng diễn viên chính của “Bầu trời thành phố”, Dạ Cô Tinh, nhận được giải thưởng nữ diễn viên xuất sắc nhất Kim kê lần thứ 30!”
Âu phục thẳng tắp, ánh mắt lãnh đạm lạnh lẽo, thân hình cao lớn xuất hiện ở trước mắt mọi người, bầu không khí vốn đang nhiệt tình tăng vọt thoáng chốc trở nên lạnh lẽo, dường như đống lửa đang cháy hừng hực lại bị một xô nước lạnh dội tắt.
Đường nét khuôn mặt thâm thúy, đường cong thân thể cường tráng, môi mỏng khẽ nhếch, đồng tử sâu thẳm, anh chỉ đứng ở nơi đó, cái gì cũng không làm, khí thế cường đại khiến cho người khác không dám lơ là.
Toàn trường đột nhiên yên tĩnh, tiếng hét chói tai, tiếng kêu gào tất cả như bị chôn vùi, biến mất không còn tăm tích,có thể nhìn thấy, mọi người càng không hẹn mà cùng rùng mình một cái, hơi lạnh từ lòng bàn chân lan tràn, đi khắp toàn thân.
Ánh mắt tất cả mọi người tập trung ở trên người anh, mang theo sợ hãi, nhưng lại có kích động muốn tìm tòi nghiên cứu, giống như hoa Mạn Đà La tỏa hương trong đêm tối lạnh lẽo, mang theo hắc ám từ địa ngục, dính mùi máu tanh ngai ngái, nhưng lại xinh đẹp không gì tả nổi, mê hoặc tới tận đáy lòng.
Ánh mắt người đàn ông khẽ động, đôi mắt sáng ngời như viên hắc diệu thạch bóng nhẵn, giống như một hố sâu vô tận không thấy đáy, chỉ cần đưa mắt nhìn vào, lập tức sẽ chìm vào trong hắc ám, hài cốt không còn!
Ánh mắt lạnh lùng quét qua, đi tới chỗ nào, thì nơi đó đông lại thành băng!
Mọi người không hẹn mà cùng liên tưởng đến tuyết liên thanh quý nở rộ trên đỉnh Thiên Sơn, nơi cực hàn, hào quang vạn trượng, cũng mang vẻ lạnh lẽo kiêu ngạo, cô độc, mà người đàn ông này thiếu đi vẻ thánh khiết vô tội, nhưng lại mang theo vẻ tà tứ ngông cuồng.
Ma liên dục hỏa, đốt cháy vạn vật, Phật liên lội băng, đông cứng thương sinh.
Mọi người ngừng thở, tâm trạng hiếu kỳ, có thể làm cho người đàn ông xuất sắc như vậy khom lưng, rốt cuộc là thần thánh phương nào? Hoặc là nói, khuynh quốc khuynh thành ra sao…
Mặc dù trong lòng tất cả mọi người đã có đáp án, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, vẫn không nhịn được thán phục lên tiếng ——
Một cánh tay trắng muốt tay khoác lên cánh tay người đàn ông, ngón tay áp út có một chiếc nhẫn lưu ly màu đỏ tô điểm, màu đỏ tươi trên nền da tuyết trắng, vạn vật trắng thuần khiết, nhưng chỉ có vật này đỏ chói mắt.
Một đôi giày cao gót màu đen cao bảy phân, mẫu mã đơn giản, không cành, không dây leo, không tua rua, được trang trí bằng kim sa, sạch sẽ đến gần như hờ hững, nhưng lại xinh đẹp tới mức kinh tâm động phách.
Bàn chân trắng nõn, mắt cá chân tinh tế, đây chính là chân của người phụ nữ! Đầu ngón chân mượt mà trắng trẻo, móng chân hiện ra màu hồng hồng nhàn nhạt khỏe mạnh.
Tà váy màu đen quét đất, cùng với âu phục màu đên trên người đàn ông làm nổi bật lẫn nhau, hiểu ngầm không cần nói cũng biết.
Váy ống dài màu đen, lộ ra xương quai xanh tinh xảo như cánh bướm của người phụ nữ, lưng trần lộ ra vùng da trắng nõn mịn màng, không thấy chút dư thừa nào, giống như lông nhung của thiên nga, không biết cảm giác khi được chạm tay vào sẽ tuyệt vời như thế nào?
Mà người phụ nữ lại vén mái tóc dài lên, cố định sau đầu, cần cổ trắng nõn thon dài đập vào trước mắt mọi người.
Vừa xuống xe thì đứng lại, người đàn ông vươn bàn tay tới, ôm cô tiến vào trong lồng ngực, da thịt phía sau lưng bị lộ ra bị thân hình cao lớn của người đàn ông che chắn chặt chẽ, Dạ Cô Tinh ngửa đầu cười duyên, đôi mi thanh tú hơi nhíu, vô cùng đắc ý.
Nếu như không phải vì bộ lễ phục này, An Tuyển Hoàng há có thể chịu đi theo tới, cam tâm làm hộ hoa sứ giả?
Đôi mắt như sóng nước mênh mông, sinh động kiều mị, tất cả mọi người ở đây đều chứng kiến sự thân mật giữa hai người, quan hệ của hai người họ như thế nào tất nhiên không cần nhiều lời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)